Loading ...
Sorry, an error occurred while loading the content.

(song ngu THANH THANH) TIE^'NG CO`I XE LU+?A cua? HO^` MO^.NG THIE^.P

Expand Messages
  • Le Xuan Nhuan
    Unicode & VietNet= TIẾNG CÒI XE LỬA Có đường xe lửa nơi tôi ở, Văng vẳng còi tàu hú mỗi đêm, Tôi lại ngậm ngùi liên tưởng
    Message 1 of 1 , Feb 3, 2007
    • 0 Attachment

      Unicode & VietNet=

      TIẾNG CÒI XE LỬA

       
      Có đường xe lửa nơi tôi ở,
      Văng vẳng còi tàu hú mỗi đêm,
      Tôi lại ngậm ngùi liên tưởng đến
      Giấc mơ thân phụ lúc sanh tiền.
       
      Người đã một lần tỏ ước ao:
      Sau này đất nước hết binh đao,
      Người đi tàu suốt Nam ra Bắc
      Ngắm lại non sông đẹp thuở nào.
       
      Thế rồi thân phụ biệt trời xanh,
      Ước nguyện đơn sơ chửa đạt thành!
      Ví phỏng ngày nay còn tuổi hạc,
      Người càng đau xót lúc đêm thanh.
       
      Còn gì mai mỉa nhất trần gian:
      Khi lửa can qua đã lụi tàn,
      Thiên hạ đổ xô tìm đất sống,
      Trùng dương bất chấp vạn nguy nan!
       
      Tôi vẫn chờ mong, vẫn đợi mong
      Ngày về chấm dứt kiếp lưu vong,
      Thay ai thực hiện điều mơ ước,
      Ngắm lại non sông dưới nắng hồng.
       
      Ngắm lại non sông đẹp tuyệt trần,
      Nơi từng lấp lánh kiếm tiền nhân,
      Nơi từng sáng chói gương khôi phục
      Một dải sơn hà bất khả phân!
                             *
      Có đường xe lửa nơi tôi ở,
      Văng vẳng còi tàu hú mỗi đêm;
      Nghe bánh xe lăn đường sắt lạnh,
      Lòng sầu viễn xứ xót xa thêm...
       
      HỒ MỘNG THIỆP
       
       

      VietNet=

      TIE^'NG CO`I XE LU+?A

       
      Co' ddu+o+`ng xe lu+?a no+i to^i o+?,
      Va(ng va(?ng co`i ta`u hu' mo^~i dde^m,
      To^i la.i nga^.m ngu`i lie^n tu+o+?ng dde^'n
      Gia^'c mo+ tha^n phu. lu'c sanh tie^`n.
       
      Ngu+o+`i dda~ mo^.t la^`n to? u+o+'c ao:
      Sau na`y dda^'t nu+o+'c he^'t binh ddao,
      Ngu+o+`i ddi ta`u suo^'t Nam ra Ba('c
      Nga('m la.i non so^ng dde.p thuo+? na`o.
       
      The^' ro^`i tha^n phu. bie^.t tro+`i xanh,
      U+o+'c nguye^.n ddo+n so+ chu+?a dda.t tha`nh!
      Vi' pho?ng nga`y nay co`n tuo^?i ha.c,
      Ngu+o+`i ca`ng ddau xo't lu'c dde^m thanh.
       
      Co`n gi` mai mi?a nha^'t tra^`n gian:
      Khi lu+?a can qua dda~ lu.i ta`n,
      Thie^n ha. ddo^? xo^ ti`m dda^'t so^'ng,
      Tru`ng du+o+ng ba^'t cha^'p va.n nguy nan!
       
      To^i va^~n cho+` mong, va^~n ddo+.i mong
      Nga`y ve^` cha^'m du+'t kie^'p lu+u vong,
      Thay ai thu+.c hie^.n ddie^`u mo+ u+o+'c,
      Nga('m la.i non so^ng du+o+'i na('ng ho^`ng.
       
      Nga('m la.i non so^ng dde.p tuye^.t tra^`n,
      No+i tu+`ng la^'p la'nh kie^'m tie^`n nha^n,
      No+i tu+`ng sa'ng cho'i gu+o+ng kho^i phu.c
      Mo^.t da?i so+n ha` ba^'t kha? pha^n!
       *
      Co' ddu+o+`ng xe lu+?a no+i to^i o+?,
      Va(ng va(?ng co`i ta`u hu' mo^~i dde^m;
      Nghe ba'nh xe la(n ddu+o+`ng sa('t la.nh,
      Lo`ng sa^`u vie^~n xu+' xo't xa the^m...
       
      HO^` MO^.NG THIE^.P
       
       
      THE TRAIN WHISTLE
       
      There is a railroad not far from where I dwell;
      The night train wails within listening distance.
      Its whistle in my remembrance recalls well
      My dad’s eager dream throughout his existence.
       
      At least once he yearned, by his ardor urged,
      To ride an express train from South to North
      Right after the country from hostilities emerged,
      To revisit old beautiful sceneries henceforth.
       
      Alas, one day he deceased, still discontent,
      Leaving behind the modest wish yet not come true.
      But, were he to live unto this day of no consent,
      He would feel each night more grief so undue.
       
      What of the world that exceeds the irony bitter,
      If not that upon the end of all firing and dying
      The crowds had to rush and seek refuge hither,
      Crossing the risky oceans, any dangers defying?
       
      Here, I have been longing and will still wait
      For a glorious return from this exile line,
      For his sake to realize his reverie, though late,
      To contemplate again the landscapes in the shine.
       
      Yes, to admire the divinely splendid country
      Where ancesters’d drawn swords since foundation,
      Setting bright examples of national recovery
      To dutiful heirs of that inseverable nation.
       
      But there each night the train whistles and wails
      Since the railroad is close to where I reside.
      As steel wheels are rolling on chill steel rails,
      Its whistle rends my heart with nostalgia inside.
       
                        verse translation by THANH-THANH
       


    Your message has been successfully submitted and would be delivered to recipients shortly.