Loading ...
Sorry, an error occurred while loading the content.

BAN TIN CUA TCDV - QUOC HAN 2012 TAI FRANKFURT AM MAIN - GERMANY - LE NGOC CHAU

Expand Messages
  • Dan Van Tap Chi
    BAN TIN CUA TAP CHI DAN VAN(đã hiệu đính các lỗi chính tả, mầu đỏ) DANVAN MAGAZINE POSTFACH 50 01 62 44871 BOCHUM – GERMANY Email:
    Message 1 of 2 , May 1, 2012
    • 0 Attachment

      BAN TIN CUA TAP CHI DAN VAN
      DANVAN MAGAZINE
      POSTFACH 50 01 62
      44871 BOCHUM – GERMANY
       
       -----------------
      (XIN TIẾP TAY PHỔ BIẾN THẬT RỘNG RÃI - CHÂN THÀNH CẢM TẠ) 
       

      MỘT Ý CHÍ CHỐNG CỘNG
      MỘT LỜI THỀ GIÀNH LẠI QUÊ HƯƠNG
      -------------------------------------
      (đã hiệu đính các lỗi chính tả, mầu đỏ)
      ----------------------------
      ==> khi phổ biến nếu được anh kèm thêm 2 Links phía dưới, nhất là
      Links photos_google để đồng hương có thể xem hình ảnh .

      Chúc anh Tín sức khỏe.

      Châu (M_NamĐức)


      Quoc Han 2012_Frankfurt am Main (Germany)

      Links:

      http://www.hennhausaigon2015.com/?p=19694

      https://plus.google.com/u/0/photos/112981994049620684417/albums/5737344408849048225

      # # #

      QUỐC HẬN 2012, người VIỆT TỴ NẠN CỘNG SẢN tại Đức Quốc Mit-Tinh YỂM TRỢ TỰ DO DÂN CHỦ CHO VIỆT NAM và Biểu Tình trước Lãnh sự quán cộng sản Việt Nam

      Posted on April 30, 2012 by HNSG

      * Tham dự viên Ngọc Châu lược thuật (Frankfurt am Main + M_Nam Đức) gửi cho trang nhà:
      Lời phi lộ: Là một tham dự viên độc lập, tôi và vài người bạn ở Munich khởi hành từ sáng sớm tinh sương, khi vừng thái dương mới bắt đầu ló dạng nơi chân trời để kịp về Frankfurt/M hôm 28-04 tham dự ngày quốc hận 2012, với mục đích ủng hộ Ban Tổ Chức trong một công tác đấu tranh đầy chính nghĩa của người Việt Tỵ Nạn cộng sản đang định cư tại Đức. Tuy có mặt ngay từ đầu nhưng khả năng hạn hẹp, trí nhớ sút kém nên tôi không thể ghi nhận được tất cả mọi diễn tiến. Cũng không phải là ký giả chuyên nghiệp, lại nhớ đâu viết đó nên thiếu sót không tránh khỏi. Mong quý vị có mặt và độc giả hoan hỷ cho. Trân trọng cám ơn (NC).

      * * *

      Khắp nẻo Quê Hương tràn máu lệ
      Ai người yêu nước động lòng chưa?

      Ngày 30 tháng Tư năm 1975 là ngày đại nạn của Miền Nam Việt Nam nói riêng và của Quốc Gia Dân tộc nói chung. 30-04-1975 là ngày mà bè lũ tay sai ngoại bang đã dùng vũ lực cưỡng chiếm miền Nam tự do, ngày mà cả nước lặn ngụp trong hố sâu của nghèo nàn lạc hậu, ngày mà sau đó dân miền NVN, và nhất là thành phần quân cán chính chịu đọa đày khổ ải trong ngục tù cộng sản!

      Với 37 năm cai trị kể từ ngày 30.4.1975, tập đoàn buôn dân bán nước cộng sản Việt Nam ra tay triệt tiêu tinh thần yêu nước của người dân Việt. Chúng thẳng tay cướp bóc tài sản của toàn dân và đàn áp nhân dân không thương xót, thậm chí chúng tha hồ cắt đất dâng biển và bán nước cho giặc Tàu qua công hàm của Phạm văn Đồng ký ngày 14-09-1959 đã được bạch hoá!

      Gần đây riêng tại hải ngoại, đặc biệt tại Đức quốc qua những chỉ thị & nghị quyết nhằm nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tại hải ngoại nói chung do tập đoàn Việt gian cộng sản chủ xướng, tay sai Việt cộng ra sức đánh phá và luôn tìm cách lũng đoạn, gây chia rẽ, nhằm phân hóa, triệt tiêu sự chống đối mãnh liệt không ngừng nghỉ của cộng đồng chúng ta tại hải ngoại.

      Vâng, thấm thoát 37 năm trôi qua kể từ tháng Tư đen 1975. 37 năm, đã quá đủ! Ðất nước đang lâm nguy!

      Ðể tưởng niệm ngày Quốc hận lần thứ 37 năm nay, cũng như để hỗ trợ tinh thần cho những cuộc xuống đường „đấu tranh chống cường quyền áp bức“ của đồng bào tại quốc nội, người Việt tỵ nạn khắp nơi trên nước Ðức như hằng năm liên kết với nhau tổ chức cuộc Biểu Tình & Tuần Hành tại Frankfurt am Main, trung tâm của Đức quốc để đồng hương tiện tham dự.

      Thời tiết tại Frankfurt sáng hôm nay rất đẹp gần 30 Grad C, nắng ấm và đã có hơn ba trăm người Việt yêu Tự Do Dân Chủ từ khắp nơi trên nước Đức tụ tập về, tham dự cuộc biểu tình chống bạo quyền cộng sản Việt Nam nhân ngày Quốc Hận thứ 37 trước Tổng Lãnh Sự Việt cộng tại Franfurt am Main vào lúc 12h30 sáng thứ bảy 28 tháng tư năm 2012, do Hội NVTNCS Frankfurt/M và VPC (trưởng Ban Tổ Chức (BTC) và Hội Người Việt tỵ nạn Koeln (phó BTC), với sự hợp tác của Ủy Ban Phối Hợp Công Tác đấu tranh tại Đức (UBPHCTĐT_Đ), Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại Đức e. V. (LHNVTNCS_Đ) cũng như của các đoàn thể, đảng phái và nhân sĩ trong vùng Frankfurt am Main (FFM) .

      Sau 11 giờ sáng anh em trong ban Tổ Chức (BTC) và một số thân hữu đã đến địa điểm biểu tình để lo “dựng và giương cờ Việt Nam Cộng Hòa lên. Anh Văn Minh (Hội NVTNCS_FFM) và anh Văn Can (Berlin) lo giải quyết phần âm thanh. Anh “Sư Đoàn 5″, người đã vượt hơn 400 cây số cùng đi từ Munich (Nam Đức) với chúng tôi chuẩn bị kỹ thuật để đưa cuộc biểu tình lên Pal Talk. Tại đây anh ta nhận được sự hỗ trợ của Âu Lạc đến từ Hamburg, Bắc Đức.

      Anh chị em trong BTC mỗi người giúp một tay vì thế mọi việc đã được giải quyết mau lẹ và không trở ngại nào cả. Trong khi chờ đợi đồng hương lâu ngày gặp gỡ nên chào hỏi và hàn huyên với nhau rối rít. Trong dịp này riêng tôi cũng đã gặp lại một số bạn bè, thân hữu mà tôi đã quen biết qua các sinh hoạt từ sau tháng tư đen 1975, thậm chí có số người vắng bóng từ 15 – 20 năm rồi …bây chừ lại xuất hiện. Hy vọng đây là một khởi sắc mới.

      Sau khi chuẩn bị xong, đúng giờ anh Nguyễn Hữu Dõng (Hội NVTN Koeln) thay mặt BTC lên tiếng kêu gọi đồng hương chuẩn bị và tuyên bố cuộc biểu tình bắt đầu bởi những nghi thức thường lệ với Lễ Chào Cờ Việt Nam Cộng Hoà, cùng nhau hát vang bài quốc ca. Tiếp theo là một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến những chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh cho lý tưởng tự do và chính nghĩa Quốc Gia, những đồng hương thiếu may mắn đã bỏ mình trên đường vượt biên, vượt biển đi tìm Tự Do cũng như quân cán chính VNCH đã bị chết oan ức trong những trại tù mệnh danh là trại cải tạo của Việt cộng. Cuộc biểu tình chính thức bắt đầu khi nghi thức khai mạc chấm dứt. Anh Tôn Vinh (phó chủ tịch ngoại vụ LHNVTNCS_Đ) đại diện BTC đã dùng loa phóng thanh và ngôn ngữ Đức để giải thích lý do tập họp của người Việt Nam hôm nay tại đây.

      Cuộc biểu tình trước tổng lãnh sự việt cộng tại Kennedy Allee/ FFM, bắt đầu lúc 12h30. Tại đây đồng hương tỵ nạn hô vang khẩu hiệu đả đảo csvn bán nước, đả đảo việt cộng bán nước, Nhân Quyền cho Việt Nam, Tự Do cho Việt Nam …. Việt cộng ngồi trong ngôi nhà gọi là tòa lãnh sự việt cộng nhưng với cái tên hết sức kỳ cục “Villa Hanoi”. Chúng đóng hết các cánh cửa như thường lệ mỗi lần có biểu tình và từ bên trong toà nhà phía sau cửa kiếng nhìn ra bên ngoài “việt cộng” mắt thấy, tai nghe, tiếng hô đả đảo csvn bán nước, dội vang hừng hực khí thế đấu tranh, quyết tâm một lòng đấu tranh cho quê hương Việt Nam thoát ra khỏi ách thống trị của bè lũ Việt cộng.

      Cuộc biểu tình tước Lãnh sự quán Việt cộng diễn ra đầy khí thế. Cả một rừng cờ vàng và nhiều biểu ngữ. Bên cạnh sự phát biểu cảm tưởng nhân ngày Quốc Hận của ông Lưu Văn Nghĩa, đương kim chủ tịch LHNVTNCS_Đức e. V., ông Nguyễn thanh Văn chủ tịch Ủy Ban điều hợp công tác đấu tranh tại CHLBĐ, cô thiếu nữ trẻ thuộc ” Đoàn Thanh Niên Việt Nam Tự Do, đại diện đảng Thăng Tiến, đảng Dân Tộc v.v…, chúng tôi ghi nhận có lời phát biểu của bác sĩ Trần văn Tích (Bonn), cụ Nguyễn đình Tâm (Berlin), ông Lại thế Hùng (Pháp). Văn nghệ đấu tranh do anh Tôn-Vinh và anh Công-Hoàng đảm trách.

      Ngoài quày thông tin của BTC, chúng tôi ghi nhận là tại đây cũng có chưng bầy huy hiệu, khăn quàng cổ với biểu tượng là lá cờ Vàng (cờ VNCH) mà nếu tham dự viên nào muốn có thì tùy hỉ ủng hộ tượng trưng như tôi đã được biết so với công sức của các thành viên hội Frankfurt và BTC đã bỏ ra cả mấy ngày để hoàn thành thật đẹp. Lá cờ Vàng được quảng bá, đem lại hiệu quả tốt trên lãnh vực chống cộng và quan trọng hơn, phân định rõ ràng lằn ranh Quốc Gia-Cộng sản. Đây cũng là điều căn bản nhất mà NVTNCS chúng ta đừng vì cảm tính nào đó mà quên đi.

      Chúng ta chỉ tạo được niềm tin khi NVTNCS không nhìn thấy cảnh nửa nạc nửa mỡ!.

      Trong chúng ta, ai từng là nạn nhân hay có bà con thân nhân sống dưới chế độ phi nhân của csVN đều biết rõ điều là VC sẽ chẳng bao giờ để yên cho “thành phần chống đối chúng”, nói theo kiểu VC là “thành phần cần xét lại“. Bài học của PNT, của HVT, tướng NHH, thành phần thứ ba ..v.v… thời VNCH còn đó. Xin đừng quên!

      Có khoảng hơn 350 đồng hương tỵ nạn, gồm đủ mọi thành phần, từ cụ Tâm gần 90 tuổi đến từ thủ đô Bá Linh cho đến các trẻ em chưa tới mười (10) tuổi đã tham dự cuộc biểu tình trước tổng lãnh sự Việt cộng. Xa nhất là những đồng hương đến từ Na Uy và Pháp. Ngoài đồng hương tỵ nạn tại Frankfurt và VPC còn có nhiều hội đoàn/tham dự viên đến từ Aachen, Berlin, Bremen, Dormund, Freising, Göttingen, Hamburg, Koeln, Koblenz, Krefeld, Memmingen, Muenchen, Moenchengladbach, Nuernberg, Oldenburg, Regensburg, Saarland, Stuttgart …

      Phía các đảng phái và hội đoàn thì nhận thấy có sự hiện diện của đảng Việt Tân, đảng Dân Tộc, đảng Thăng Tiến, Đoàn Thanh Niên Tự Do, Hội Phụ Nữ Việt Nam Tự Do tại Đức, Tập thể cựu chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa tại Đức ( TT/CCSVNCH tại Đức), HNVTNCS Nuernberg và VPC, HNVTNCS Recklinghausen HNVTNCS Bremen ..v.v…Anh Quang (Hamburg) và Global Tivi phụ trách phần quay phim.

      Xen kẽ là văn nghệ đấu tranh do anh Phạm Công Hoàng (chủ tịch OAVD e. V.) và anh Tôn Vinh phụ trách. Tham dự viên đã cùng hát chung những bài hát đầy đấu tranh tính như Thề Đáp Lời Sông Núi, Anh là Ai của Việt Khang hay Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của cố nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang …
      Cuộc biểu tình chấm dứt vào lúc 14h00. Anh Hoàng Tôn Long kêu gọi đồng hương tụ tập lại, sắp hàng thứ tự, chuẩn bị cho cuộc tuần hành xuyên qua trung tâm thành phố FFM để đến trung tâm thành phố Frankfurt, cách nơi biểu tình gần 3 cây số là địa điểm tổ chức Meeting nhằm mục đích tố cáo cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền trước công luận Đức theo như chương trình đã ấn định và được cho phép. Sau khi anh chị em BTC Thu dọn “chiến trường” như thu xếp cờ, biểu ngữ, dụng cụ âm thanh … đồng hương tham dự bắt đầu cuộc tuần hành dưới sự dẫn đầu của cảnh sát Đức và được bảo vệ ngay cả phía sau đoàn tuần hành.

      Trong khi tuần hành, người Việt tỵ nạn cộng sản đã hô to những khẩu hiệu bằng tiếng Đức như “Freiheit für Việt Nam (VN), Menschenrechte für VN, Religionsfreiheit für VN, Nieder mit dem Kommunismus in VN, Demokratie für VN; Pressefreiheit für VN; Versammlungsfreiheit für VN; Meinungs- und Redefreiheit für Vietnam; Kein CENT für das korrupte Regime in VN; Keine Entwicklungshilfe für das korrupte Regime in Vietnam; Nieder mit dem kommunistischen Regime in VN; CSVN Phản dân hai nước! ; Ðả đảo CSVN buôn dân bán nước; Vietnam: politisch schön reden – gewalttätig handeln; Das kommunischtische Regime Vietnams: feige gegenüber China – grausam zum eigenen Volk. (Tạm chuyển ngữ: Tự Do cho Việt Nam, Nhân Quyền cho VN, Tự Do Tôn Giáo cho VN, Đả Đảo Cộng Sản VN, Tự Do cho Việt Nam, Tư Do báo chí cho VN, Tự Do Tụ Họp cho VN, Tự Do Tư Tưởng và Ngôn Luận cho Việt, Không giúp 1 xu cho chế độ tham nhũng VN, Việt cộng hèn với giặc Tàu, ác với dân ….) gây sự chú ý của du khách và người Đức hai bên đường. Cảnh sát Đức lái xe gắn máy và xe hơi dẫn đầu hộ tống, ngăn chận xe cộ giao thông mở đường cho cuộc tuần hành rất chu đáo trên suốt 2-3 cây số dài để đến điạ điểm Meeting.

      Chúng tôi ghi nhận một số đồng hương: già có, trẻ có phân phát truyền đơn bằng tiếng Đức đã được BTC, UBPHCTĐT và một vài thân hữu ẩn danh chuẩn bị, in sẵn mang theo gồm những tờ truyền đơn trong đó có hình ảnh cha Lý bị bịt miệng, các nhà dân chủ bị bắt bớ giam cầm, sự vi phạm nhân quyền và tự do dân chủ tại VN … bằng tiếng Đức, tiếng Việt và có cả tiếng Anh, Pháp đến du khách, người Đức qua lại. Các bạn trẻ cũng đã giải thích cho họ hiểu rõ nguyên nhân và lý do tại sao có buổi Mít-Tinh ngày hôm nay, ngay giữa thành phố Frankfurt, trung tâm tài chánh của nước Đức..

      Xin cho tôi được mở ngoặc ở đây. Theo thiển ý đây chính là vấn đề rất quan trọng trên lãnh vực đối ngoại tìm sự hỗ trợ của “những người không cùng màu da và giòng máu như chúng ta” cho nên vài năm trước chính tôi đã từng kêu gọi những vị đàn anh đã đến lúc (nếu có thể) cố gắng từ từ “dọn chỗ” cho giới trẻ nhập cuộc. Cuộc đấu tranh nhằm giải thể đảng csVN ngày hôm nay hầu mang lại Tự Do Dân Chủ cho toàn dân Việt Nam, theo tôi, nhất là trên lãnh vực chính trị chúng ta cần phải khai thác khả năng “ngoại ngữ của giới trẻ”. “Người ngoại quốc” chắc chắn sẽ không hiểu gì hết nếu ta giải thích họ bằng tiếng Việt hay chưa thể giải thích rõ, dễ hiểu và lưu loát như các bạn trẻ được sinh ra và lớn lên tại xứ người chính bằng ngôn ngữ của họ. Thành thật mà nói, cá nhân người viết khẳng định rằng khả năng tiếng Đức của mình còn kém xa, thua rất xa nhất là cách diễn tả, phát âm sao cho người bản xứ hiểu ngay điều mình muốn diễn đạt nếu so với thế hệ con cháu thứ hai, thứ ba. Mong quý vị “niên trưởng” bình tâm suy nghĩ lại và hoan hỷ cho thiển ý của tôi.

      Màn hoạt cảnh “trình diễn cảnh đàn áp Tôn Giáo“, đặc biệt Phật Giáo và Công giáo hiện nay tại Việt Nam do HNVTNCS Bremen thực hiện (giống như thật với sự đàn áp dã man của công an Việt cộng” đã gây sự chú ý của người bản xứ và du khách qua lại. Người ta đã dừng lại theo dõi, chụp hình và quay phim với Handy!. Màn hoạt cảnh phản ảnh “chế độ công an trị ở Việt Nam” đã được “phụ hoạ thêm”với những khẩu hiệu của NVTN như “Đã đảo cộng sản” hay “Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam” bằng tiếng Việt, tiếng Anh, Đức đã gây sự chú ý của mọi người qua lại và hiện diện ngay tại trung tâm thành phố Frankfurt am Main.

      Tương tự, cũng có văn nghệ đấu tranh xen kẽ. Ca sĩ Như Lan đã đóng góp, trình bày bài “Anh là ai” của nhạc sĩ Việt Khang với sự “phụ hoạ” của tham dự viên, tạo thêm khí thế đấu tranh trong cuộc Meeting nhân Mùa Quốc Hận 2012.

      Một điều mà người viết phải “đề cao” là dù trời nắng chang chang, 30 Grad C nhưng đồng hương chúng ta vẫn kiên trì tham dự buổi Meeting kéo dài hơn 2 giờ đồng hồ. Chúng tôi nhận thấy cũng có vài người có lẽ vì kẹt thời gian nhưng cũng đã hối hả đến địa điểm Meeting khi buổi Meeting sắp chắm dứt và chúng tôi đã gặp lại họ (những người mà từ hơn thập niên qua ít xuất hiện trong những lần biểu tình trước Lãnh sự quán Việt cộng) tại hội trường tổ chức hội thảo sau đó! Thêm một bàn tay đóng góp bất vụ lợi là điều đáng mừng cho nên hy vọng qua đó sẽ có vài khởi sắc khác trong cộng đồng NVTN ở nước Đức chúng ta nói riêng!

      Theo ý riêng của người viết, chường trình buổi Meeting với hơn 2 giờ đồng hồ hơi dài. Vì thời tiết thay đổi đột ngột từ lạnh lẽo qua nóng bức nên những người tham dự cuộc biểu tình phải cố gắng vượt qua 4 chặng đường gian nan: biểu tình trước TLS Việt cộng, tuần hành gần 3 cây số trên đường phố Frankfurt, cộng hơn hai tiếng đồng hồ đứng tham dự Meeting tại trung tâm thương mãi Hauptwache Frankfurt dưới trời nắng chang chang vì thế cho nên đã ảnh hưởng đến sức khỏe, nhất là những người lớn tuổi như Anh Các ở Bremen đã say nắng nên choáng váng sắp xỉu ngay tại địa điểm Meeting. Chính người viết đã chịu không nổi sức nóng nên thỉnh thoảng phải tìm bóng mát gần đó nghỉ, tránh nắng vài phút trước khi tiếp tục chụp hình, quay phim … Cho nên trong tương lai uyển chuyển nếu rút gọn được sẽ bớt khổ cho tham dự viên!

      Riêng Anh PTLong ở Frankfurt như BTC cho biết là trên đường đi “công tác cho ban tổ chức” đã bị một tai nạn lưu thông, rất mừng là không nặng. Cầu chúc các Anh sớm phục hồi sức khỏe để có thể đi tiếp đoạn đường trước mặt, hiến dâng lý tưởng chân chính của mình cho Quê Hương Việt Nam.

      Buổi Meeting chấm dứt lúc 16h30. Sau đó mọi người kéo về hội Hội Trường Nieder- Erlenbach FFM trực thuộc giáo xứ của Linh Mục Đinh xuân Minh để giải lao và tham dự buổi hội thảo. Rất tiếc tôi bận việc phải về sớm nên giới hạn, chỉ tóm lược cuộc biểu tình và Meeting.

      Một điểm khác không kém phần quan trọng là ban tổ chức đã vận động, mời gọi thân hữu giúp đỡ lo phần ẩm thực phục vụ tham dự viên. Được BTC cho biết là các chị trong Hội Phụ Nữ Việt Nam Tự Do, Chị Xuân Bình (nhóm văn nghệ Điểm Sáng) và những thân hữu đảm trách hoàn thành nhiệm vụ rất chu đáo. Nhờ vậy nên sau cuộc biểu tình bà con có dịp thưởng thức các món như: cơm bì, đồ xào chay mặn, cà-phê, bánh ngọt, chè, ….

      Ban Tổ Chức ngỏ lời chân thành tri ân ban ẩm thực, những phụ nữ đúng ra luôn “hiện diện” trong các cuộc biểu tình nhưng vì phải lo sửa soạn để “làm ấm lòng” tham dự viên sau Meeting nên “khiếm diện” để lo đi chợ mua đồ, lo làm bánh trái từ ngày trước, nấu ăn từ sáng sớm thứ Bảy vì thế vắng mặt đã làm cho một số bạn bè nhắc đến. Đặc biệt BTC xin chân thành tri ân cô Dương Minh Nguyệt (con gái Anh Dương Trường Cửu) và chị Xuân Bình mỗi người tặng 2 thau chè thập cẩm lớn. Cám ơn Chị Vàng Massmann ở Dortmund đã tặng cho đoàn biểu tình cola, nước lạnh và bánh mì, ngoài ra chị Vàng còn tặng đồng hương biểu tình dải cờ khoác trên cổ nữa. Chị Phẩy tặng hai ổ bánh vưà ngọt vừa bùi. Anh Chị Giang và bà Chị của Anh Giang ở Großzimmern đã chu đáo lo lắng đầy đủ thức ăn chay, mặn rất ngon miệng cho toàn thể đồng hương. Thêm vào đó Chị Giang còn may áo cho bà con mặc để biểu tình và làm bánh bò nước dừa. Chị Nhất Hiền dù bận tiếp khách phương xa tới, nhưng đã bỏ công làm một thùng lớn bì thịt để bà con mình ăn cơm. Nếu còn thiếu sót tên thì cũng xin những mạnh thường quân này nhận nơi đây lòng tri ân của Ban tổ chức.

      Trời nóng oi ả nên ai từng có kinh nghiệm với bếp núc chắc cũng biết rằng tuy quý chị không đi biểu tình ngoài phố, nhưng quý chị cũng đã góp phần không nhỏ vào công cuộc đấu tranh của chúng ta. Quý chị đã “đấu tranh trong bếp” và tuy không say nắng nhưng với kinh nghiệm của mọi người thế nào quý Chị cũng say nóng vì sức nóng của lò bếp, từ đó huyết áp tăng và hai con mắt … chắc là đỏ như cá ươn… Cũng xin chúc tất cả sớm phục hồi sức khoẻ.

      Đồng thời BTC cũng cám ơn tất cả các hội đoàn, thân hữu tích cực đóng góp cho buổi Mít Tinh và biểu tình. Ban Tổ chức cũng đặc biệt cám ơn những thân hữu đã bỏ công sức làm biểu ngữ, thực hiện Flyer quảng cáo, anh chị em đảm trách truyền thông, Pal Talk, báo chí, âm thanh, quay phim, chụp hình, ban trật tự … các hội đoàn và thân hữu đã mang theo rất nhiều cờ Vàng theo lời kêu gọi của Ban Tổ Chức.

      Đi từ những dữ kiện nêu trên, người viết nói riêng xin cảm phục và hoan hô tinh thần vì việc chung và yêu thương cộng đồng của Qúy Anh Chị.

      Và công tâm mà nói một rừng cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, biểu tượng cho Tự Do Dân Chủ, cho người Việt tỵ nạn cộng sản ngạo nghễ bay phất phới trong ngày Quốc Hận 2012 năm nay giữa vòm trời Frankfurt am Main nói riêng, đã gây sự chú ý đối với người bản xứ và du khách qua lại.

      Chẳng làm gì hết là không phạm lỗi vì thế vẫn không tránh khỏi sơ sót nhỏ ngoài ý muốn cho dù năm nào cũng tổ chức Quốc Hận nhưng tóm lại, ngày quốc hận 30-04-2012 thành công mỹ mãn, từ khí thế đấu tranh, hình thức cho đến số người tham dự so với vài năm vừa qua.

      * Tham dự viên Ngọc Châu lược thuật
      (Nam Đức/FFM_Quốc Hận 2012/04/30)

      * Vài hình ảnh biểu tình và Meeting_Quốc Hận 2012 tại Frankfurt am Main/Germany:
      Hình của Chau6168. Xin ghi rõ nguồn khi trích đăng (Cám ơn)







       
       
       
       
    • Dan Van Tap Chi
      BAN TIN CUA TAP CHI DAN VAN DANVAN MAGAZINE POSTFACH 50 01 62 44871 BOCHUM – GERMANY Email: tapchidanvan@yahoo.de    ----------------- (XIN TIẾP TAY
      Message 2 of 2 , May 1, 2012
      • 0 Attachment




        BAN TIN CUA TAP CHI DAN VAN
        DANVAN MAGAZINE
        POSTFACH 50 01 62
        44871 BOCHUM – GERMANY
         
         -----------------
        (XIN TIẾP TAY PHỔ BIẾN THẬT RỘNG RÃI - CHÂN THÀNH CẢM TẠ) 
         

        MỘT Ý CHÍ CHỐNG CỘNG
        MỘT LỜI THỀ GIÀNH LẠI QUÊ HƯƠNG
        -------------------------------------
        Làm cách mạng không phải để dựng nên một nhà nước độc tài
        Phỏng vấn Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn


        pro&contra: Hai anh em, ông Huỳnh Nhật Hải sinh năm 1943, ông Huỳnh Nhật Tấn sinh năm 1946, là những người, vào cuối năm 1988, đã cùng nhau tự ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đồng thời từ bỏ luôn những chức vụ đang đảm nhiệm kèm theo những tiềm năng rất lớn về quyền lực, quyền lợi: Phó Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Lạt kiêm Thành ủy viên (đối với ông Huỳnh Nhật Hải) và Phó Giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng kiêm Tỉnh ủy viên dự khuyết (đối với ông Huỳnh Nhật Tấn). Điều gì đã khiến hai đảng viên cộng sản đầy tiềm năng của một gia đình có truyền thống cách mạng từ trước năm 1945 lại có quyết định chia tay cách mạng khi sự nghiệp “cách mạng giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước”đã thành công hoàn toàn?


        Phạm Hồng Sơn: Hai ông có thể cho biết con đường nào đã đưa các ông đến với ĐCSVN?

        Huỳnh Nhật Hải: Có thể nói hai anh em chúng tôi đã được “nhuộm đỏ” từ bé. Chúng tôi đã có thiện cảm, tinh thần ủng hộ, và làm những việc có lợi cho những tổ chức của cách mạng như Việt Minh hay Mặt trận Dân tộc Giải Phóng miền Nam Việt Nam (Mặt trận) ngay từ khi còn rất nhỏ tuổi. Vì ba má tôi là một gia đình tư sản ủng hộ Việt Minh tại Đà Lạt từ trước năm 1945. Ba tôi là hội viên Công hội Đỏ và tham gia cướp chính quyền tại Đà Lạt vào năm 1945 và sau đó trở thành đảng viên bí mật của Đảng Cộng sản Đông Dương (tên gọi lúc đó của ĐCSVN). Hai anh trai tôi là những người đi tập kết ra Bắc sau năm 1954.

        Huỳnh Nhật Tấn: Có thể nói là ngay từ nhỏ, mở mắt ra là chúng tôi đã được nghe, được thấy, được sống trong tinh thần của cách mạng, tôi cứ tạm gọi là “cách mạng” đi. Đó là những năm thơ ấu của chúng tôi ở trong “vùng tự do” liên khu 5, khi gia đình chúng tôi phải tránh sự truy lùng của Pháp từ khoảng cuối 1945 đến năm 1954, và cả thời gian sau đó khi ba má tôi trở lại Đà Lạt (sau Hiệp định Genève) để tiếp tục nhiệm vụ ủng hộ bí mật cho ĐCSVN và Mặt trận dưới hình thức là một gia đình tư sản.

        Phạm Hồng Sơn: Hai ông có nhớ đã có ảnh hưởng nào đến từ ngoài gia đình không?

        Huỳnh Nhật Tấn: Có, những trí thức như giáo sư, nhà văn, nhạc sĩ có tên tuổi lúc đó mà đi với Việt Minh hay Mặt trận cũng gây cho chúng tôi sự lôi cuốn, cảm hứng âm thầm nhưng rất lớn. Đặc biệt là qua quan sát, tiếp xúc với những cán bộ hoạt động bí mật đã sống ở nhà tôi thì hai anh em tôi thấy đó là những con người rất đáng khâm phục, họ vừa có tinh thần kỷ luật, chịu đựng, hy sinh rất lớn vừa có những lý tưởng rất cao đẹp là quyết giành lại độc lập cho đất nước và tự do cho dân tộc.

        Huỳnh Nhật Hải: Một yếu tố nữa cũng làm cho chúng tôi ủng hộ Mặt trận là sự xuất hiện của quân đội Mỹ tại miền Nam. Sự xuất hiện đó làm cho những người như chúng tôi cảm thấy bị xúc phạm về chủ quyền dân tộc. Chúng tôi cảm thấy là miền Nam đang bị người Mỹ xâm lăng và cần phải chống lại họ và chính quyền thân Mỹ tại miền Nam.

        Phạm Hồng Sơn: Thời gian từ khi Mặt trận được thành lập (năm 1960) cho tới năm 1975 các ông làm những việc gì để ủng hộ “cách mạng”?

        Huỳnh Nhật Hải: Công việc của cả hai anh em chúng tôi đều cùng có hai giai đoạn khác nhau, trước và sau khi chúng tôi “nhẩy núi”, tức là phải bỏ gia đình để vào tận căn cứ trong rừng sâu để hoạt động. Tôi “nhảy núi” vào đúng mồng 3 Tết Mậu Thân 1968 còn em tôi, Huỳnh Nhật Tấn, “nhảy núi” trước đó vài tháng khi đã bị lộ.

        Huỳnh Nhật Tấn: Trước khi “nhảy núi”, anh em chúng tôi làm công tác liên lạc, vận động trong giới thanh niên, học sinh, sinh viên tại Đà Lạt để thành lập các nhóm, tổ chức, đoàn thể hoặc in, tán phát truyền đơn hay khẩu hiệu đấu tranh cho Mặt trận.

        Huỳnh Nhật Hải: Sau khi “nhảy núi”, hai anh em chúng tôi, mỗi người một nơi, nhưng đều ở bộ phận công tác phong trào thanh niên học sinh, sinh viên. Anh em chúng tôi thường phải đi vào những “vùng lõm“ (vùng dân cư mà ban ngày do chính quyền Việt Nam Cộng hòa kiểm soát còn ban đêm thuộc về lực lượng của Mặt trận) để bắt liên lạc, tiếp nhận hay vận động ủng hộ về vật chất, tinh thần cho Mặt trận.

        Phạm Hồng Sơn: Những công việc đó chắc phải rất mạo hiểm và hết sức khó khăn?

        Huỳnh Nhật Tấn: Đúng thế, chúng tôi phải rất kiên trì, khôn khéo trong công tác vận động và không phải lần vận động nào cũng thành công. Cả hai anh em chúng tôi cũng đã bị phục kích hoặc chạm trán với lực lượng quân đội của Việt Nam Cộng hòa, nhưng rất may cả hai chỉ bị thương nhẹ trong một, hai lần.

        Phạm Hồng Sơn: Sau 30/04/1975 các ông được giữ ngay chức Phó Chủ tịch UBND Thành phố hoặc Phó Giám đốc Trường Đảng?

        Huỳnh Nhật Hải: Không phải như thế. Sau 30/04/1975 tôi tiếp tục công tác ở Thành đoàn, sau đó mới chuyển qua công tác chính quyền. Năm 1977 tôi được kết nạp Đảng. Năm 1979 làm Chủ tịch khu phố I Thành phố Đà Lạt, rồi sau khi đi học Trường Đảng ở Tây Nguyên trong một năm đến năm 1981 là tôi trở thành Phó Chủ tịch UBND Thành phố Đà Lạt, là Thành ủy viên.

        Huỳnh Nhật Tấn: Tôi thì được kết nạp Đảng từ năm 1972 sau khi “nhảy núi”. Ngay tháng 10/1975 tôi đã được chọn vào số cán bộ đầu tiên gửi ra Bắc học ở Trường Tuyên huấn Trung ương ở khu Cầu Giấy, Hà Nội trong 3 năm rồi trở về giảng dạy môn kinh tế chính trị tại Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng. Và sau lần ra học tiếp ở Hà Nội tại Trường Tuyên Huấn Trung Ương trong 03 năm nữa, đến năm 1986 tôi được bổ nhiệm vào chức Phó Giám đốc trường Đảng tỉnh Lâm Đồng, đồng thời được cơ cấu vào cấp Tỉnh ủy, là Tỉnh ủy viên dự khuyết.

        Phạm Hồng Sơn: Một cách ngắn gọn, lý do gì đã khiến hai ông gần như đồng thời quyết định từ bỏ Đảng kiêm các chức vụ đó?

        Huỳnh Nhật Tấn: Tôi còn nhớ trong lá đơn xin ra khỏi Đảng lúc đó tôi có viết một câu: “Tôi không tin ĐCSVN có thể lãnh đạo đưa đất nước đạt được những điều tốt đẹp như Đảng thường nói.”

        Huỳnh Nhật Hải: Còn trong lá đơn của tôi viết sau ông em tôi một vài tháng, tôi nhớ đã viết là: “Tôi không còn động cơ để phấn đấu cho mục tiêu và lý tưởng của Đảng nữa.” Nhưng thực sự trong thâm tâm thì cũng giống như ông em tôi đã nói ở trên. Tôi không tin ĐCSVN nữa.

        Phạm Hồng Sơn: Quá trình đi đến sự bất tín đó diễn ra như thế nào?

        Huỳnh Nhật Hải: Đó là một quãng thời gian kéo dài khoảng 5-7 năm, thông qua những quan sát, tìm hiểu, trao đổi, bàn bạc và trằn trọc từ mỗi bản thân và gần như chỉ giữa hai anh em chúng tôi.

        Huỳnh Nhật Tấn: Có thể nói chúng tôi đi đến sự bất tín vào ĐCSVN là dựa vào những gì chúng tôi thấy, chúng tôi gặp trên thực tế hơn là từ vấn đề lý luận.

        Phạm Hồng Sơn: Những “thực tế” nào quan trọng nhất khiến hai ông nhận thức lại ĐCSVN?

        Huỳnh Nhật Tấn: Đó chính là những chính sách về quản lý xã hội, điều hành kinh tế và việc tôn trọng các quyền tự do, dân chủ của người dân của ĐCSVN. Về quản lý xã hội, ĐCSVN đã không quản lý bằng pháp luật mà bằng sự tùy tiện, áp đặt, gần như hoàn toàn chỉ dựa theo các chỉ thị, ý muốn từ lãnh đạo Đảng. Ví dụ việc tịch thu nhà cửa, tài sản hay đưa đi “học tập cải tạo”, thực chất là bỏ tù con người, đều không dựa trên pháp luật hay xét xử của tòa án. Điều hành kinh tế thì lúc đó chúng tôi thấy những chính sách rất kỳ cục và phản khoa học, ví dụ như có những chỉ thị là Đà Lạt phải sản xuất bao nhiêu rau hay các huyện khác phải sản xuất bao nhiều mì[i] mà không cần biết khả năng và lợi thế về thổ nhưỡng, thói quen canh tác của người dân hoặc việc giao quyền lãnh đạo kinh tế không dựa vào chuyên môn, kinh nghiệm mà lại dựa vào thành phần giai cấp và sự gắn bó với Đảng. Về các quyền tự do dân chủ của người dân, càng ngày chúng tôi càng thấy thực tế lại tồi tệ và khó khăn hơn rất nhiều so với thời Việt Nam Cộng hòa. Ví dụ như khi hoạt động trước 1975, chúng tôi đã từng cho một số viên chức chính quyền đọc cả cương lĩnh của Mặt trận nhưng những người đó không coi chúng tôi là thù địch, họ coi việc khác biệt quan điểm là chuyện hết sức bình thường. Nhưng sau năm 1975 mọi thứ không như thế nữa, tất cả mọi hoạt động, kể cả trong tư tưởng, mà khác với quan điểm của ĐCSVN thì đều không được chấp nhận. Báo chí tư nhân, biểu tình, bãi công, bãi thị đã hoàn toàn bị cấm ngặt mặc dù những bất công, nhu cầu lên tiếng của xã hội hết sức bức bối. Có thể nói điều lớn nhất để chúng tôi nhận thức lại ĐCSVN là sự độc tài toàn trị dựa trên bạo lực và không tôn trọng những quyền căn bản của người dân.

        Phạm Hồng Sơn: Các ông đã quen biết những nhân vật như ông Hà Sĩ Phu hay ông Mai Thái Lĩnh,…những cư dân tại Đà Lạt lúc đó chưa?

        Huỳnh Nhật Hải: Chúng tôi chưa biết ông Hà Sĩ Phu, còn ông Mai Thái Lĩnh thì chúng tôi đã biết nhau từ hồi cùng “nhảy núi” nhưng sau 30/04/1975 chúng tôi gần như chưa trao đổi hay bàn luận gì với nhau cả. Anh em chúng tôi trước khi quyết định bỏ về đã nói với nhau là “chúng ta đi làm cách mạng không phải để xây dựng nên một nhà nước chuyên chính độc tài như thế này.”

        Phạm Hồng Sơn: Gia đình, những người thân và bạn bè đồng chí của các ông có phản ứng gì trước quyết định đó?

        Huỳnh Nhật Hải: Lúc đó ba má tôi đều đã qua đời nhưng chúng tôi tin rằng nếu còn sống ba má tôi cũng ủng hộ việc từ giã ĐCSVN của chúng tôi. Hai bà xã của chúng tôi ủng hộ hoàn toàn quyết định về nhà tự làm ăn của chúng tôi.

        Phạm Hồng Sơn: Thế còn hai anh trai, những người đã đi tập kết sau 1954, và những đồng chí thân quen của hai ông?

        Huỳnh Nhật Tấn: Anh trai cả của chúng tôi thì gần như không có ý kiến gì, còn người anh trai thứ hai thì không đồng ý. Còn những đảng viên đồng sự khác và các cấp lãnh đạo lúc đó hoàn toàn ngạc nhiên, gần như tất cả mọi người đều khuyên chúng tôi xem xét lại. Có người lúc đó đã nói với tôi là nếu về thì cuộc sống sẽ rất khó khăn, nhưng tôi xác định trong lòng là trước đây khó khăn nguy hiểm như thế mà còn chịu được thì lẽ nào bây giờ lại không.

        Phạm Hồng Sơn: Khi “trằn trọc” để đi đến quyết định cuối cùng, hình ảnh hay tư tưởng của lãnh tụ Hồ Chí Minh có vấn vương trong “trằn trọc” đó?

        Huỳnh Nhật Tấn: Có. Chúng tôi lúc đó cũng thấy cần phải xem lại cả ông Hồ Chí Minh – lãnh tụ, người sáng lập ra ĐCSVN.

        Phạm Hồng Sơn: Các ông thấy thế nào?

        Huỳnh Nhật Hải: Sau khi cùng tìm hiểu, trao đổi, bàn luận chúng tôi nhận thấy tình trạng mất tự do, phi dân chủ hay có thể nói là cuộc sống kìm kẹp, đau thương của nhân dân, của giới trí thức sau chiến thắng 30/04/1975 ở miền Nam hoàn toàn là sự lặp lại y nguyên tình trạng ở miền Bắc sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 – thời kỳ mà ông Hồ Chí Minh vẫn hoàn toàn ở trên đỉnh cao quyền lực.

        Huỳnh Nhật Tấn: Tôi đã từng tự hỏi là mục tiêu sâu xa của ông Hồ Chí Minh là gì? Với những gì lịch sử đã diễn ra khi ông Hồ Chí Minh còn sống thì tôi thấy mục tiêu của ông Hồ Chí Minh vì quyền lực là chính, còn mục tiêu độc lập cho đất nước hay tự do, dân chủ cho dân tộc, cho xã hội Việt Nam đã bị ông Hồ Chí Minh coi nhẹ. Hai mục tiêu tốt đẹp đó chỉ là những ngọn cờ để ĐCSVN lôi kéo, tập hợp quần chúng và giới trí thức cho mục đích giành quyền lực cho ĐCSVN. Thực tế chính quyền dưới thời ông Hồ Chí Minh đã biểu hiện đi ngược lại hoàn toàn hai mục tiêu tốt đẹp đó, độc lập cho dân tộc và tự do, dân chủ cho nhân dân.

        Phạm Hồng Sơn: Vâng, về vấn đề tự do, dân chủ cho nhân dân thì đã rõ, nhưng còn về độc lập dân tộc, xin ông nói rõ thêm?

        Huỳnh Nhật Tấn: Có thể nói ông Hồ Chí Minh đã đưa đất nước thoát khỏi sự phụ thuộc, đô hộ của người Pháp nhưng lại để đất nước trở lại sự phụ thuộc, khống chế và thôn tính của Trung Quốc cộng sản. Nếu không có sự đồng ý, chủ kiến ngoại giao của ông Hồ Chí Minh thì không thể có tình hữu nghị Việt-Trung như “môi với răng” và cũng không thể có Công hàm 1958 của ông Phạm Văn Đồng. Một cách ngắn gọn, có thể nói ông Hồ Chí Minh đã vô tình tạo điều kiện thuận lợi cho sự xâm lăng, thôn tính của Trung Quốc cộng sản đối với Việt Nam như chúng ta đang chứng kiến.

        Phạm Hồng Sơn: Liệu có công bằng không khi tình trạng mất độc lập, mất chủ quyền hiện nay qui hết cho Hồ Chí Minh?

        Huỳnh Nhật Tấn: Đúng là tình trạng lâm nguy của đất nước hiện nay không thể qui hết cho ông Hồ Chí Minh. Nhưng bất kỳ một lãnh tụ, một nhà sáng lập của một đảng, một tổ chức chính trị nào cũng đều có ảnh hưởng rất căn bản tới tầm nhìn, hành động của các thế hệ kế tiếp, dù xấu hay tốt. Tôi nhớ ngay trong văn kiện, khẩu hiệu của ĐCSVN vẫn luôn khẳng định ông Hồ Chí Minh là người sáng lập, tổ chức, lãnh đạo, rèn luyện “Đảng ta”, tức là ông Hồ Chí Minh đã là kiến trúc sư cho mọi chính sách, đường lối của ĐCSVN cũng như thể chế, cung cách quản lý xã hội của ĐCSVN.

        Huỳnh Nhật Hải: Đúng như thế, theo tôi, mặc dù ông Hồ Chí Minh đã mất rồi nhưng tư tưởng, đường lối chính trị của ông ấy vẫn được tiếp tục kế thừa trong ĐCSVN. Không phải ngẫu nhiên mà ĐCSVN hiện nay vẫn hô hào học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh.

        Phạm Hồng Sơn: Nhưng nhiều người cho rằng tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh là rất tốt đẹp, đáng học theo?

        Huỳnh Nhật Hải: Đúng, rất tốt đẹp và đáng học nếu chỉ căn cứ vào lời nói và khẩu hiệu như ông Hồ Chí Minh đã đề ra. Và đúng là ĐSCVN hiện nay cũng đang thực hiện đúng như thế, các khẩu hiệu, lời nói, mục tiêu của họ hiện nay cũng rất hoặc khá tốt đẹp, nhưng hành động và thực tế thì lại hoàn toàn ngược lại – cũng như ông Hồ Chí Minh.

        Huỳnh Nhật Tấn: Nếu chỉ căn cứ vào truyền thống nhân ái của người Việt Nam thông thường thôi thì cũng thấy đáng lý ra, với cương vị là người có quyền hành cao nhất, ông Hồ Chí Minh phải ra lịnh không được giết hoặc hãm hại ân nhân của mình như vụ xử bắn bà Nguyễn Thị Năm và nhiều người khác trong Cải cách Ruộng đất. Hoặc những vụ bắt bớ, thanh trừng các đồng sự, các ân nhân của ĐCSVN sau này mà không qua xét xử thì ông Hồ Chí Minh không thể không biết là trái đạo lý. Nếu ông Hồ Chí Minh thực sự là người vì nước vì dân thì sau khi lên nắm quyền, điều đầu tiên ông Hồ Chí Minh phải làm là phải để nhân dân và giới trí thức có nhiều tự do hơn thời thực dân Pháp chớ.

        Phạm Hồng Sơn: Nếu được sống lại thời tuổi trẻ một lần nữa, các ông có tiếp tục ủng hộ và đi theo Việt Minh, Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam hay ĐCSVN?

        Huỳnh Nhật Hải: Không, không bao giờ.

        Huỳnh Nhật Tấn: Tôi sẽ phải bình tĩnh hơn, tìm hiểu xem họ có ủng hộ và có tư tưởng dân chủ thực sự không, chứ không thể chỉ căn cứ vào lời nói và tuyên truyền của họ. Theo tôi, vấn đề dân chủ phải được đặt cao hơn vấn đề dân tộc vì chỉ có dân chủ mới giúp cho dân tộc được tự do đúng nghĩa và khi đó đất nước mới có nền độc lập bền vững.

        Phạm Hồng Sơn: Ngày 30/04/1975 các ông đang ở đâu và cảm xúc như thế nào?

        Huỳnh Nhật Tấn: Lúc đó tôi đang ở Đà Lạt. Tôi đã trở về Đà Lạt từ ngày 03/04/1975 với tư thế của người chiến thắng.

        Huỳnh Nhật Hải: Tôi về Đà Lạt sau ông em tôi một ngày, ngày 04/04/1975. Cảm xúc của tôi là sung sướng vô cùng, nhất là khi gặp lại má tôi – má đã tưởng tôi hy sinh từ năm 1971 và đã đưa ảnh tôi lên bàn thờ.

        Phạm Hồng Sơn: Dịp 30/04 hàng năm vẫn là một trong những ngày lễ lớn của cả đất nước, cảm xúc của các ông ra sao trong những ngày này?

        Huỳnh Nhật Hải: Buồn. Nếu không có cuộc chiến tranh tương tàn giữa hai miền trước 1975 thì dân tộc này không có cái bất hạnh, đau khổ như ngày hôm nay.

        Huỳnh Nhật Tấn: Buồn. Một ngày quá buồn. Cái chiến thắng 30/04 chỉ đem lại một sự áp bức trên mọi phương diện cho nhân dân, đất nước và lại nặng nề hơn cả thời Pháp thuộc.

        Phạm Hồng Sơn: Nếu bây giờ vô tình hai ông gặp lại một người là cựu viên chức cũ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa và người đó chính là “kẻ thù” của ông trước 1975, điều trước tiên hai ông muốn nói là gì?

        Huỳnh Nhật Tấn: Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tự do, dân chủ và nhân bản tại miền Nam Việt Nam.

        Huỳnh Nhật Hải: Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc.

        Phạm Hồng Sơn: Xin trân trọng cảm ơn ông Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn.
        ______________________

        Chú thích ảnh: Ông Huỳnh Nhật Hải (phải) và ông Huỳnh Nhật Tấn (trái)

        Phạm Hồng Sơn

        © 2012 pro&contra

        [i] “Mi” tức là “sắn” theo tiếng miền Bắc
        | 30.4.12

        Câu hỏi tháng Tư

        Trần Trung Đạo (Danlambao) - Ngày 30 tháng 4, ngoài tất cả ý nghĩa mà chúng ta đã biết, còn là ngày để mỗi người nhìn lại chính mình, ngày để mỗi chúng ta tự hỏi mình đã làm gì cho đất nước, và đang đứng đâu trong cuộc vận hành của lịch sử hôm nay. Mỗi người Việt Nam có hoàn cảnh sống khác nhau, quá khứ khác nhau, tôn giáo khác nhau và mang trên thân thể những thương tích khác nhau, nhưng chỉ có một đất nước để cùng lo gánh vác. Đất nước phải vượt qua những hố thẳm đói nghèo lạc hậu và đi lên cùng nhân loại. Không ai có quyền bắt đất nước phải đau nỗi đau của mình hay bắt đất nước phải đi ngược chiều kim lịch sử như mình đang đi lùi dần vào quá khứ. Sức mạnh của dân tộc Việt Nam không nằm trong tay thiểu số lãnh đạo CSVN. Tương lai dân tộc không nằm trong tay thiểu số lãnh đạo CSVN. Sinh mệnh dân tộc Việt Nam do chính nhân dân Việt Nam quyết định. Và do đó, con đường để đến một điểm hẹn lịch sử huy hoàng cho con cháu, chính là con đường dân tộc và không có một con đường nào khác...

        *

        Những ngày còn nhỏ, tôi bị ám ảnh bởi câu hỏi tự mình đặt ra “Tại sao chiến tranh diễn ra tại Việt Nam mà không phải tại một quốc gia nào khác?”

        Tôi lớn lên ở Đà Nẵng. Đường phố quê hương tôi trong khoảng thời gian từ 1968 đến 1972 có rất nhiều lính Mỹ. Những chiến tàu nhập cảng Tiên Sa chở đầy chiến xa và súng đạn mang nhãn “Made in USA”. Những đoàn xe vận tải hiệu Sealand, RMK gần như chạy suốt ngày đêm từ nơi dỡ hàng ngoài bờ biển đến các kho quân sự chung quanh Đà Nẵng. Tiếng gầm thét của các phi cơ chiến đấu có đôi cánh gắn đầy bom, lát nữa, sẽ được ném xuống một nơi nào đó trên mảnh đất Việt Nam. Những câu lạc bộ, được gọi là “hộp đêm”, mọc đầy hai bên bờ sông Hàn. Mỹ đen, Mỹ trắng chở hàng quân tiếp vụ đi bán dọc chợ Cồn, chợ Vườn Hoa.

        Phía trước tòa thị chính Đà Nẵng, trước rạp hát Trưng Vương hay trong sân vận động Chi Lăng, gần như tháng nào cũng có trưng bày chiến lợi phẩm tịch thu từ các cuộc hành quân. Những khẩu thượng liên có nòng súng cao, những khẩu pháo nòng dài, rất nhiều AK 47, B40, súng phóng lựu đạn và hàng khối đạn đồng vàng rực. Sau “Mùa hè đỏ lửa” trong số chiến lợi phẩm còn có một chiếc xe tăng T54 được trưng bày rất lâu trước tòa thị chính. Không cần phải giỏi ngoại ngữ, chỉ nhìn nhãn hiệu tôi cũng biết ngay chúng là hàng của Trung Quốc và Liên Xô.

        Nhìn viên đạn của Nga và Tàu, tôi nghĩ đến trái tim của người lính trẻ miền Nam, giống như khi nhìn chiếc chiến đấu cơ của Mỹ cất cánh tôi chợt nghĩ đến các anh lính từ miền Bắc xấu số đang di chuyển bên kia sông Thu Bồn. Vũ khí là của các đế quốc. Không có khẩu súng nào chế tạo ở miền Nam hay miền Bắc. Các bà mẹ Việt Nam chỉ chế tạo được những đứa con và đóng góp phần xương máu.

        Vũ khí của các đế quốc trông khác nhau nhưng nạn nhân của chúng dù bên này hay bên kia lại rất giống nhau. Nếu tháo đi chiếc nón sắt, chiếc mũ vải xanh, hai người thanh niên có mái tóc đen, vầng trán hẹp, đôi mắt buồn hiu vì nhớ mẹ, nhớ em chẳng khác gì nhau. Dù “con đường Duy Tân cây dài bóng mát” hay “mặt hồ Gươm vẫn lung linh mây trời” cũng là quê hương Việt Nam và nỗi nhớ trong tâm hồn người con trai Việt ở đâu cũng đậm đà tha thiết.

        Người lính miền Nam chết vì phải bảo vệ chiếc cầu, căn nhà, xóm làng, góc phố thân yêu của họ. Nếu ai làm một thống kê để hỏi những lính miền Nam còn sống hôm nay, tôi tin không ai trả lời muốn “ăn gan uống máu quân thù” miền Bắc. Họ chỉ muốn sống yên ổn trong hòa bình để xây đắp lại mảnh đất họ đã “xin chọn nơi này làm quê hương” sau khi trải qua quá nhiều đau thương tang tóc. Họ phải chiến đấu và hy sinh trong một cuộc chiến tự vệ mà họ không chọn lựa.

        Dân chủ không phải là lô độc đắc rơi vào trong túi của người dân miền Nam mà phải trải bằng một giá rất đắt. Tham nhũng, lạm quyền, ám sát, đảo chánh diễn ra trong nhiều năm sau 1960. Có một dạo, tấm hình của vị “nguyên thủ quốc gia” chưa đem ra khỏi nhà in đất nước đã có một “nguyên thủ quốc gia” khác. Nhưng đó là chuyện của chính quyền và nhân dân miền Nam không dính líu gì đến đảng Cộng Sản miền Bắc.

        Dân chủ ở miền Nam không phải là sản phẩm của Mỹ được đóng thùng từ Washington DC gởi qua nhưng là hạt giống do Phan Chu Trinh, Bùi Quang Chiêu, Nguyễn Phan Long, Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh và rất nhiều nhà cách mạng miền Nam khác gieo xuống hàng nửa thế kỷ trước đã mọc và lớn lên trong mưa bão. Không chỉ miền Nam Việt Nam mà ở đâu cũng vậy. Nam Hàn, Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ, Phi Luật Tân và nhiều quốc gia khác, dân chủ đã phải trải qua con đường máu nhuộm trước khi đơm bông kết trái.

        Khác với người lính miền Nam, người lính miền Bắc chết vì viên thuốc độc bọc đường “thống nhất đất nước”. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm bị giết ở Quảng Ngãi đã uống viên thuốc đó. Anh Nguyễn Văn Thạc, tác giả của hồi ký “Mãi mãi tuổi hai mươi” bị giết ở Quảng Trị đã uống viên thuốc đó. Cô bé Trần Thị Hường 17 tuổi và chín cô gái ở Ngã Ba Đồng Lộc bị bom Mỹ rơi trúng ngay hầm đã uống viên thuốc đó. Họ không biết đó là thuốc độc. Không biết thì không đáng trách. Nhà văn Dương Thu Hương trải qua một thời thanh niên xung phong nhưng chị may mắn còn sống để nhắc cho các thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay biết “chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người.”

        Tại sao chiến tranh diễn ra tại Việt Nam mà không phải tại một quốc gia nào khác?

        Thật không công bằng cho đảng nếu tôi chỉ dùng tài liệu trong các thư viện ở Mỹ để chứng minh âm mưu xích hóa Việt Nam của đảng. Tôi sẽ trích những câu do đảng viết ra. Theo quan điểm lịch sử của đảng CSVN chiến tranh đã xảy ra bởi vì “Ở miền Nam, lợi dụng sự thất bại và khó khăn của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ đã nhảy vào để thay chân Pháp nhằm biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới và căn cứ quân sự của Mỹ.”

        Không ai hình dung “thuộc địa kiểu mới” hình dáng ra sao và đảng cũng chưa bao giờ giải thích một cách rõ ràng.

        Sau Thế chiến thứ hai, hàng loạt quốc gia trong đó có những nước vốn từng là đế quốc, đã nằm trong vòng ảnh hưởng kinh tế và cả chính trị của Mỹ. Chẳng lẽ 18 nước châu Âu bao gồm Tây Đức, Áo, Bỉ, Pháp, Ý, Anh, Hòa Lan v.v... trong kế hoạch Marshall chia nhau hàng trăm tỉ đô la của Mỹ để tái thiết đất nước sau thế chiến thứ hai đều trở thành những “thuộc địa mới” của Mỹ hay sao? Chẳng lẽ các nước Á châu như Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan được viện trợ không những tiền của mà còn bằng cả sức người để xây dựng lại đất nước họ là “thuộc địa mới” của Mỹ hay sao?

        Chuyện trở thành một “căn cứ quân sự” của Mỹ lại càng khó hơn.

        Chính sách vô cùng khôn khéo của chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ dùng Đệ Lục Hạm Đội Mỹ làm hàng rào bảo vệ đất nước Thổ ngăn chặn làn sóng đỏ Liên Xô xâm lược là một bài học cho các lãnh đạo quốc gia biết mở mắt nhìn xa. Mặc dù là một nước trung lập trong thế chiến thứ hai, để lấy lòng Mỹ, lãnh đạo Thổ đã tình nguyện gởi 5500 quân tham chiến bên cạnh Mỹ trong chiến tranh Triều Tiên. Quân đội Thổ chiến đấu anh dũng nhưng cũng chịu đựng tổn thất rất nặng nề. Một nửa lực lượng Thổ đã chết và bị thương trong ba năm chiến tranh. Ngày 18 tháng 2 năm 1952, Thổ Nhĩ Kỳ chính thức trở thành hội viên của NATO và hùng mạnh đến ngày nay.

        Nhật Bản là một ví dụ khác. Trong cuốn phim tài liệu Thế Giới Thiếu Mỹ (The World Without US) đạo diễn Mitch Anderson trích lời phát biểu của Thủ tướng Nhật Yasuhiro Nakasone “Nếu Mỹ rút khỏi Nhật Bản, chúng tôi phải dành suốt mười năm tới chỉ để lo tái võ trang trong nhiều mặt, kể cả sản xuất võ khí nguyên tử”. Một quốc gia có nền kinh tế lớn thứ ba trên thế giới với Tổng Sản Lượng Nội Địa năm 2011 lên đến 5855 tỉ đô la nhưng dành vỏn vẹn một phần trăm cho ngân sách quốc phòng chỉ vì Nhật dựa vào khả năng quốc phòng của Mỹ và sự có mặt của 35 ngàn quân Mỹ. Khác với chủ trương “đánh cho Mỹ cút ngụy nhào” của Hồ Chí Minh, trong một thống kê mới đây, 73 phần trăm công dân Nhật biết ơn quân đội Mỹ bảo vệ họ.

        Đứng trước một miền Bắc điêu tàn sau mấy trăm năm nội chiến và thực dân áp bức, một giới lãnh đạo nếu thật tâm thương yêu dân tộc trước hết phải nghĩ đến việc vá lại những tang thương đổ vỡ, đưa đất nước ra khỏi cảnh đói nghèo, lạc hậu. Ngay cả thống nhất là một ước mơ chung và có thật đi nữa cũng cần thời gian và điều kiện. Con người trước hết phải sống, phải có cơm ăn, áo mặc, nhà ở, học hành trước khi nghĩ đến chuyện đoàn tụ với đồng bào và bà con thân thuộc.

        Ngoại trừ các lãnh đạo Cộng Sản, trên thế giới chưa có một giới lãnh đạo thể hiện lòng yêu nước bằng cách giết đi một phần mười dân số, đốt cháy đi một nửa giang sơn của tổ tiên để lại, dâng hiến hải đảo chiến lược cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc mà gọi đó là “thống nhất đất nước” và “hòa hợp dân tộc”.

        Cũng trong tài liệu chính thức của đảng, ngay cả trước khi ký hiệp định Geneve và khi Việt Nam chưa có một dấu chân người lính Mỹ nào, hội nghị lần thứ sáu của Trung ương Đảng CSVN từ ngày 15 đến 17 tháng 7 năm 1954, Hồ Chí Minh và bộ chính trị đảng CSVN đã nghĩ đến chuyện đánh Mỹ “Hiện nay đế quốc Mỹ là kẻ thù chính của nhân dân thế giới và nó đang trở thành kẻ thù chính và trực tiếp của nhân dân Đông Dương, cho nên mọi việc của ta đều nhằm chống đế quốc Mỹ".

        Vào thời điểm trước 1954, dân tộc Việt Nam thật sự có một mối thù không đội trời chung với Mỹ sâu đến thế sao hay giới lãnh đạo CSVN chỉ vẽ hình ảnh một “đế quốc Mỹ thâm độc đầu sỏ” như một lý do để chiếm toàn bộ Việt Nam bằng võ lực, và cùng lúc để phụ họa theo quan điểm chống Mỹ điên cuồng của chủ nô Mao Trạch Đông sau cuộc chiến Triều Tiên?

        Ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau gần một thế kỷ với bao nhiều tổn thất máu xương, tù ngục, mục tiêu Cộng Sản hóa Việt Nam của đảng cuối cùng đã đạt được. Lê Duẩn, trong diễn văn mừng chiến thắng vài hôm sau đó đã nói “vinh quang này thuộc về đảng Lao Động Việt Nam quang vinh, người tổ chức và lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”.

        Lời phát biểu của họ Lê nhất quán với nghị quyết của đại hội Đảng Cộng sản Đông Dương do Trần Phú chủ trì năm 1930 và được Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương phê chuẩn vào tháng 4 cùng năm, ghi rõ: "Vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản trong cuộc cách mạng; hai giai đoạn cách mạng từ cách mạng tư sản dân quyền chống đế quốc và phong kiến nhằm thực hiện mục tiêu độc lập dân tộc và người cày có ruộng và sau đó chuyển sang làm cách mạng xã hội chủ nghĩa.”

        Mới đây, Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đảng CSVN, trong chuyến viếng thăm Cu Ba, cũng lần nữa khẳng định “Ngay khi mới ra đời và trong suốt quá trình đấu tranh cách mạng, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn khẳng định: chủ nghĩa xã hội là mục tiêu, lý tưởng của Đảng Cộng sản và nhân dân Việt Nam; đi lên chủ nghĩa xã hội là yêu cầu khách quan, là con đường tất yếu của cách mạng Việt Nam.... Vào những năm cuối thế kỷ XX, mặc dù trên thế giới chủ nghĩa xã hội hiện thực đã bị đổ vỡ một mảng lớn, hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa không còn, phong trào xã hội chủ nghĩa đang trong giai đoạn khủng hoảng, thoái trào, gặp rất nhiều khó khăn, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục khẳng định: “Đảng và nhân dân ta quyết tâm xây dựng đất nước Việt Nam theo con đường xã hội chủ nghĩa trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh”.

        Nhiều người cho rằng Nguyễn Phú Trọng nói những câu lạc hậu, lỗi thời mà không biết mắc cỡ. Tôi tin y nói một cách chân thành và hãnh diện. Nhờ tài lãnh đạo mà đảng CSVN đã tồn tại dù cả một hệ thống xã hội chủ nghĩa lớn mạnh như Liên Xô đã phải sụp đổ.

        Đối diện với thời đại toàn cầu hóa, nội chung chủ nghĩa Mác về mặt kinh tế đã phải thay đổi để đáp ứng nhu cầu tồn tại của đảng nhưng cơ chế nhà nước toàn trị sắt máu theo kiểu Lê Nin, Stalin chẳng những được duy trì mà còn củng cố chặt chẽ và nâng cấp kỹ thuật cao hơn. Dù ngoài miệng có hát bài hòa hợp hòa giải thắm đượm tình dân tộc, bên trong, các chính sách của Đảng vẫn luôn kiên trì với mục tiêu toàn trị và bất cứ ai đi ngược với mục tiêu đó đ�

        (Message over 64 KB, truncated)
      Your message has been successfully submitted and would be delivered to recipients shortly.