Loading ...
Sorry, an error occurred while loading the content.

Phật tư? ATCV: "Thích Đôn Hậu là tên Cộn g sản hèn mạt".

Expand Messages
  • Dau Tranh
    3 PHOTOS: - HỀ LÙN QUỐC TẾ VÕ ÚN LÀI NGHIÊM TRANG CHÀO CỜ CHI. EM ĐẾN THÁNG NHƯNG VỜ VỊT KHOÁC CỜ VÀNG LÒE LOẸT ĐỂ...ĐẠI
    Message 1 of 1 , Nov 2, 2012


    3 PHOTOS:
     
    - HỀ LÙN QUỐC TẾ VÕ ÚN LÀI NGHIÊM TRANG "CHÀO CỜ CHI. EM ĐẾN THÁNG" NHƯNG VỜ VỊT KHOÁC CỜ VÀNG LÒE LOẸT ĐỂ...ĐẠI BỊP MỖI SÁNG THEO "QUÂN LỆNH" PHÚ LÃNG SA..."DỰNG SÚNG CHÀOOO ...DỰNG...ĐỨNG 91 ĐÔ." (UỐNG HẾT MẤY TẤN (TONS) VIAGARA RÙI HA? HỀ LÙN...XỦN ĐỨNG VỪA CHẠM HÁNG ĐẦM XÒE.
     
    - THƠ TÌNH 3 XU NGU NGỐC CỦA HỀ LÙN QUỐC TẾ bí danh "ÔNG CHƠI" VÕ ÚN LÀI (FRANCOIS_TỊ_NẠN_ĐẦM_GIÀ_MỒM_THỐI_NÁCH_THÚI_TÀN_NHANG_GHẺ_TRÓC_CÙNG_MÌNH) TỨC "PHANH XOA NGỒI RÙ GÃI DÁI, DÁI CÓC LĂN TĂN"
     
    - DAO PHỞ và ĐĨA MÁU NHÓM PHẢN LOẠN GIẾT MƯỚN ẤN QUANG QUĂNG TRÊN BÀN TT THÍCH TÂM CHÂU ĐÊ DẰN MẶT. CHO ĐẾN HÔM NAY 2/11/2012, 49 NĂM KY? NIỆM PHẢN LOẠN ẤN QUANG NỐI DÀI VƯƠN VÒI BẠCH TỐC NGU NGỐC ĐẾN TẬN WHITE HOUSE NHƯNG VẪN CHƯA CHÉM, CHẶT, LỤI, BĂM, VẰM, MÓC, KHOÉT CHO TẠM ĐU? TÚC SỐ NẠN NHÂN ĐÊ? KHẤU ĐẦU, "ĐẢNH LỄ" KÍNH TRÌNH CIA MỸ.
     
    - ĐÊ. CỬU THẬP TĂNG THỐNG ĐANG SAY SƯA THUYẾT TRÌNH PHUN NƯỚC MIẾNG VUNG VÃI BẰNG "PHẠNG (BO? ME. CHÚNG MÀY) NGỮ" TRƯỚC  OBAMA'S ADMINISTRATION & U.S. NATIONAL SECURITY COUNCIL .
     
     From: <ATCV@...>
    Subject: Thích Đôn Hậu là tên Cộng sản hèn mạt.
    Date: Friday, November 2, 2012, 11:51 AM

    Việt cộng thì dùng mấy bài hát yêu nước để làm "tang chứng" kết án hai nhạc sĩ yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình tội phản nước. Còn Tổ chức Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và bè lũ tay sai thì dùng 9 "tang chứng" tự biên tự diễn để biến phép cho tên Cộng sản phản nước thành người yêu nước.

    Cho dù Thích Đôn Hậu có là Cộng sản không là Cộng sản thì những hành động  tiếp tay máu cho Cộng sản của hắn cũng đủ dọn đường cho hắn về địa ngục. Có 2 lý do thật đơn giản, xin thưa:

    1. Hắn là Cộng sản. ==> Về địa ngục.
    2. Hắn "bị ép" ra Hà Nội làm cho Cộng sản. Nếu hắn là người Quốc gia chân chính, vào những ngày Huế ngập tràn máu lửa, ai ép được hắn lên đài phát thanh Hà Nội kêu gọi Phật Giáo đồ và đồng bào Huế: Hãy đoàn kết đứng dậy chống lại chính phủ miền Nam, chống lại Ngụy quyền, Ngụy quân và Đế quốc Mỹ. Hắn hèn và sợ chết ư? Vậy hắn có xứng đáng là 1 lãnh đạo tinh thần khi đích thân là kẻ tham sống sợ chết đặt quyền lợi cá nhân lên trên vận mạng hàng triệu đồng bào?
    ==> Về địa ngục.

    9 cái gọi là "sự kiện" trong email bên dưới toàn là những ngụy biện vô giá trị của Tổ Chức Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đưa ra, vì vậy không đủ sức thuyết phục hay bịp được ai nữa đâu. Lý do đơn giản là Tổ chức này đang hành xử giống y` bài bản của Cộng sản. "Ai đụng tới HCM là phản quốc" = "Ai đụng tới Quảng Độ là phản quốc". Suy ra, HCM = Quảng Độ hay ngược lại! Giống y như đảng Cộng sản nhổ ra liếm vào tuy hai mà một cũng là bọn chúng với nhau.

    Sau đây là điểm sơ 8 sự kiện chứng minh Thích Đôn Hậu hoạt động Cộng sản không thể chối cãi:

    Tên Cộng sản Đôn Hậu miệng cười toe toét đi Mông Cổ tuyên truyền chống Việt Nam Cộng Hòa (Sự kiện 1) thì ông Quảng Độ (tài liệu mới nhất cho thấy nhân vật này cũng từng lên xuống đường chống đối đòi lật đổ VNCH mãnh liệt) cho là hắn bị "ép buộc". Xin hỏi, vậy còn tên Cộng sản Đôn Hậu nào mang Chức Vụ Phó Chủ Tịch Lực Luợng Liên Minh, Dân Tộc, Dân Chủ, Hòa Bình tại Huế năm 1968 (Sự kiện 2). Tên Cộng sản Đôn Hậu nào Đắc cử Đại biểu Quốc Hội Khóa VI nước cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam năm 1976 (Sự kiện 3). Tên Cộng sản Đôn Hậu nào cho thay thế lá cờ Vàng Quốc Gia bằng cờ của Lực Lượng Liên Minh Dân Tộc, Dân Chủ, Hòa Bình khi Việt Cộng chiếm Huế suốt 26 ngày đêm (Sự kiện 4). Tên Cộng sản Đôn Hậu nào mà bị "bắt cóc" lại lên đài phát thanh Hà Nội kêu gọi Phật Giáo đồ và đông bào Huế hãy đoàn kết đứng dậy chống lại chính phủ miền Nam, chống lại Ngụy quyền, Ngụy quân và Đế quốc Mỹ vào những ngày Huế ngập tràn máu lửa đó? (Sự kiện 5). Ôi, lại tên Cộng sản Đôn Hậu nào được trao vinh dự máu bằng:
    -    Huân Chương Hồ Chí Minh (Sự kiện 6)
     -    Huân Chương Độc Lập hạng nhì (Sự kiện 7)
    -    Huy chương “vì sự nghiệp đại đoàn kết toàn dân”  (Sự kiện 8)
    (Báo Nhân Dân của Đảng CSVN ra ngày 25/4/1992)



    Tấm ảnh chụp năm 1976, tại chùa Thiên Mụ. Thích Đôn Hậu, Chủ tịch Ủy ban hòa bình, thống nhất, dân chủ của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam vui vẻ trò chuyện với Tổng bí thư Lê Duẩn (ngoài cùng bên phải) và đại tướng, Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp. Ảnh VNExpress

    Có đúng là "Thích Đôn Hậu bị bắt cóc đem ra Bắc 1968"? Xem nụ cười của Thích Đôn Hậu khi đi Mông Cổ tuyên truyền chống VNCH năm 1969, VC Tôn Thất Dương Tiềm (phía sau) tháp tùng.

     Thích Đôn Hậu   VC Nguyễn Hữu Thọ                     

    Nếu cứ tiếp tục bẻ cong lịch sử đưa một tên chẳng ra gì ra làm tấm gương lệch lạc cho thế gian: Hỡi những con người bất lương bất nghĩa ơi, đường về địa ngục hãy còn rộng lối cho các ngươi đó!

    Trời cao có mắt, xin hãy chờ xem.

    ATCV

    Date: 2012/11/2
    Subject: Fwd: Fw: Chín sự kiện xác định HT Đôn Hậu không phải cộng sản
    To: CoVang <
    aotrangcovang@...>






    ---------- Forwarded message ----------
    From:
    Date: 2012/11/2
    Subject: Fw: Chín sự kiện xác định HT Đôn Hậu không phải cộng sản
    To:


    Chín Sự kiện xác định Đại Lão Hòa Thượng Thich Đôn Hậu
    Đệ Tam Tăng Thống GHPGVNTNkhông phải là cộng sản
     
    *
    Sự kiện 1: Năm 1968 -Tết Mâu Thân (1968), HT Thích Đôn Hậu bị cộng sản áp tải ra Bắc chứ không phải tự ý theo cộng sản:
    Giải thích: Lúc 23 giờ, ngày 19-01 âm lịch (tức ngày 17-02 dương lịch). Chính quyền Cộng sản Việt Nam, dưới danh nghĩa Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, đã ra lệnh cho một toán người có võ trang đến chùa Linh Mụ “mời” Hòa thượng lên Trường sơn để tham gia kháng chiến cứu nước. Lúc nầy, thời tiết đang giá lạnh, nên bệnh xuất huyết dạ dày của Hòa thượng tái phát trầm trọng. Vả lại, là một vị Thiền sư chỉ chăm lo việc tu hành, nên Hòa thượng cũng chẳng thiết tha gì đến việc tham gia kháng chiến cứu nước như lời mời. Do đó, mà Hòa thượng đã viện dẫn nhiều lý do để từ chối, nhưng cuối cùng vẫn bị mời lên cáng khiêng đi “vì lệnh của cấp trên”.
    Tài liệu chúng minh: Ngày2008-02-02 ký giả Nguyễn An, biên tập viên đài RFA đã phỏng vấn Tiến sĩ  Tiến sĩ Dân tộc học Lê Văn Hảo, giáo sư Đại Học Văn Khoa Huế, Đà Lạt và Sài Gòn. ông trong biến cố Mậu Thân vì khi đó, ông là chủ tịch Ủy ban Nhân dân Cách mạng Thừa Thiên - Huế
     Nói về chính thân phận của mình, TS Lê văn Hảo Trả lời với ông Nguyễn An “Trả lời với ông Nguyễn An  Trong tất cả khi nổ ra Mậu Thân tức là trong 26 ngày đêm CS chiếm thành phố Huế thì tôi ngồi trên núi để nghe đài phát thanh suốt ngày, tất cả những gì xảy ra dưới Huế tôi chỉ biết qua đài phát thanh của Hà Nội và đài phát thanh giải phóng.
    Than ôi! Đó không phải là sự thật lịch sử mà tôi chỉ là một con tin đã bị ở trong thế kẹt phải nhận lấy chức vụ để bảo tồn sự sống còn để mà mong có ngày về với vợ con thôi! Chớ tôi nói thật với anh vai trò của tôi trong Tết Mậu Thân là vai trò hoàn toàn thụ động, tôi chỉ ngồi trên núi để nghe đài, nghe tin tức.”
    Riêng về trường hợp Hòa Thượng Thích Đôn Hậu xác nhận:” Riêng cụ Thích Đôn Hậu thì cụ bị bắt cóc lúc mà quân giải phóng đã chiếm được thành phố Huế rồi thì họ mời cụ lên võng để đi họp thì nó cũng võng cụ lên trên núi luôn”.
    Sự kiện 2: Năm 1969 HT Thích Đôn Hậu không hầu quan tài Hồ Chí Minh.
    Giải thích : Dưới áp lực nặng nề của bạo quyền cộng sản, nhiều lãnh tụ tôn giáo như: Như Sư cụ Phạm Thế Long, chùa Cổ Lễ (chùa Thần Quang, tỉnh Nam Định) (Phó chủ tịch Quốc hội, VN dân chủ cộng hòa) –( xin truy cập vào trang web http://www.tinparis.net/vn_index.html) và ; Linh mục Võ Thành Trinh (Phó chủ tịch Quốc hội, VN dân chủ cộng hòa) – tài liệu có tại địa chỉ http:// www. danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=4010 ) đã bị buộc phải đứng hầu quan tài Hồ Chí Minh
    Phạm Văn Đồng đã áp lực HT Thích Đôn Hậu phải đứng hầu quan tài Hồ Chí Minh:
    Phạm văn Đồng nói: “-Nhà tôn giáo phải làm “nghĩa vụ công dân” bên cạnh vai trò nhà tôn giáo.
    HT Thích Đôn Hậu từ chối với lý do: “-Theo truyền thống Phật giáo, “Sa môn bất bái vương giả”.Người xuất gia tu Phật thì chỉ lạy Cha mẹ một lần lúc thọ giới pháp của Phật, từ đó về sau không lạy nữa. Cho nên người xuất gia không thể đứng hầu người thế gian, xin cho tôi giữ tròn giới luật tu sĩ Phật Giáo.
    Phạm văn Đồng viện lẽ tiếp. “- Cụ đứng hầu Bác, đó là thể hiện bổn phẩn công dân thôi.”
     HT Thích Đôn hậu đáp:”- Để làm bổn phận công dân thì xin nhà nước hãy cho tôi trở về Huế, chùa Linh Mụ, nơi tôi lãnh thọ giới của Phật, tôi xả bỏ giới xuất gia tu Phật, sau đó tôi sẽ làm bổn phận công dân”
    Ngụy quyền cộng sản Bắc Việt không bao giờ họ cho HT Thích Đôn Hậu trở về Nam lúc đó (vào năm 1969, khi 2 miền nam Bắc còn chia cắt). Cho nên nhà cầm quyền Bắc Việt đành chịu thua.
     
    Sự kiện 3 : Năm 1970- HT Thích Đôn Hậu không ký tên vào Thông Điệp Phật Đản 2514 (1970) dù dưới áp lực nặng nề của nhà nước Hà Nội.
    Giải thích : 8 năm sống trong lòng cộng sản Hà Nội, dưới áp lực thường xuyên của họ, đôi lúc Dù phải “đẩy đưa” theo thời thế, nhưng cộng sản Bắc Việt không thể khuất phục được ngài. Dưới đây là giai thoại liên quan đến dự thảo Thông Điệp Phật Đản 2514 tại miền Bắc do chính HT Thích Đôn hậu kể:
    Nhân dịp Đại lễ Phật đản 2514, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (UB/TƯ/MTTQ/VN) tại Hà Nội, đã soạn thảo sẵn một bức Thông điệp, cuối bức thông điệp họ cẩn thận ghi : Thích Đôn Hậu. ( ký tên):
    Soạn thảo xong, Chủ tịch (UB/TƯ/MTTQ/VN, liền đem đến để HT xem và nhờ sửa chữa. HT xem xong rồi cười vui vẻ.  Chủ tịch ỦB/TƯ/MTTQ./VN thấy vậy tưởng bức thông điệp đã đúng ý HT. Ông ta chụp cơ hội thưa :
    “Thưa Sư cụ, Sư cụ có cần thên bớt, gạch bỏ những chữ nào không ạ ?”
    Hòa Thượng Thích Đôn Hậu  nhìn ông ta rồi thong thả nói :
    “Xin phép Cụ Chủ tịch cho tôi được bỏ ba chữ !”
    Hòa thượng kể tiếp: Chắc ông ta nghĩ là trong một bức thông điệp dài gần hai trang đánh máy mà tôi chỉ xin gạch bỏ ba chữ thì sẽ không thay đổi gì về nội dung, nghĩ như thế nên ông hỏi vội vàng:
    “Thưa Sư cụ, nên gạch bỏ ba chữ nào ạ ?”
    Hòa Thượng Thích Đôn Hậu chậm rãi nói : - ‘Thưa Cụ  Chủ tịch, xin Cụ cho tôi gạch bỏ ba chữ - “Thích Đôn Hậu”. Sau khi nghe tôi nói câu ấy, nét mặt ông đang vui liền ủ xuống. Từ đó ông không nói thêm gì, ngồi nán lại một chặp rồi ông xin về.” .
     
    Sự kiện 4: -Năm 1975 - Hoà thượng Thích Thiện Minh (1905-1978) thẳng thắn đặt vấn đề lập trường chính trị GH trước thời thế với Hoà thượng Thích Đôn Hậu
    Giải thích : Đoạn hỏi đáp dưới đây là trích từ Lời Phát Biểu của Hòa thượng Thích Đôn hậu Trước Hội đồng Lưỡng Viện Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất, tại chùa Ấn Quang, Sài Gòn giữa Hòa thượng Thích Thiện Minh với Hòa thượng Thích Đôn Hậu. Phần chữ (Tôi nói) trong đoạn hỏi đáp dưới đây là lời của Hòa thượng Thích Đôn Hậu.
    Thượng tọa Thiện Minh hỏi:
    “Thưa Hòa thượng, trước kia thì không nói, từ nay sắp đi, Hòa thượng tham gia với tư cách gì? Cá nhân hay đoàn thể ?
    Tôi nói: “Tôi làm là cá nhân thôi. Trước kia cũng vậy, từ nay sắp lui cũng vậy, luôn luôn là cá nhân”.
    Thượng tọa Thiện Minh nói:
    “ Sao Hòa thượng không nhân danh là đoàn thể ?
    Tôi nói: Tôi không nỡ nhân danh đoàn thể, bởi vì Thượng tọa cũng như các vị Hòa thượng, Thượng tọa khác đã biết. Đôn Hậu này từ khi xuất gia, sau khi học Đạo cho đến mãi mãi ngày nay, Đôn Hậu không làm một việc gì cho riêng mình hết. Trong khi đó, làm riêng cái gì cũng được, nhưng mà không, làm cho Đạo thôi. Trước sau chỉ vì Đạo thôi. Ở ngoài tham gia cách mạng cũng vì Đạo, thì làm cái gì đã là vì Đạo, thì có cái thái độ gì, ngôn ngữ gì đều có lợi cho Đạo tôi mới làm, mà cái tổn thương cho Đạo nhất định tôi không làm. Tôi làm cái gì lợi ích cho Đạo thì trong tổ chức mình được nhờ, mà cái gì có hại thì Đôn Hậu tự chịu lấy. Nếu tôi nhân danh đoàn thể mà tôi tham gia, thì tôi làm sai cái gì đó là đoàn thể sai, tôi không nỡ để cho đoàn thể phải chịu cái tiếng tăm đó.
    Nói như vậy, Thượng tọa Thiện Minh gật đầu một cái gần sát bàn.
    Thượng tọa Thiện Minh hỏi thêm:
    “Thưa Hòa Thượng, đành rằng Hòa Thượng tham gia với tư cách cá nhân, nhưng Hòa Thượng có muốn ai tham gia với Hòa Thượng nữa không?
    Tôi nói: “Tôi chỉ biết tôi là nhiều rồi. Tôi tham gia là nhiều rồi. Còn ai nữa tham gia thì tôi không dám biết, mà dầu có ai tham gia đi nữa, thì tôi yêu cầu mình tham gia thì cứ là mình tham gia, đừng có cái mình tham gia rồi mình bắt buộc người khác cũng tham gia với mình. Thì cái chuyện đó tôi không đồng ý.”
    Thượng tọa hỏi:
    “Vì sao vậy? Hòa thượng nói rõ cho một chút”!
    Tôi nói: “Là thế nầy, tôi tham gia với tinh thần bảo vệ Đạo pháp, người khác không tham gia với tinh thần bảo vệ Đạo pháp, thì đứng ngoài bảo vệ Đạo pháp, hay vào trong đó để bảo vệ Đạo pháp in nhau.
    Cho nên tôi không muốn ai tham gia và tôi không rủ rê ai đi theo với tôi cả.”
    Thượng tọa Thiện Minh nói:
    “Đi lâu mới biết đường dài,
    Ở lâu mới biết con người phải chăng!”
     
    Sự kiện 5: -Năm1978  -Hòa Thượng Thích Đôn Hậu từ chức đại biểu quốc hội khoá 6 (đơn từ chức ngày 26-10-1978) nước CHXHCNVN để Phản kháng về cái chết của Hoà thượng Thích Thiện Minh trong ngục tù cộng sản; Đưa ra Lời Tuyên Bố (ngày 08-12-1978) trước hai vị Đại diện Ủy ban thường vụ Quốc hội nước CHXHCNVN để tố cáo nhà nước gây ra cái chết với Hòa thượng Thích Thiện Minh.
    a/ Ngày 26 tháng 10 năm 1978 HT Thích Đôn Hậu từ chức Đại biểu quốc hội khoá 6 (đơn từ chức ngày 26-10-1978 ) Trước đó Trưởng ban bầu cử Quốc hội, đơn vị thành phố Huế,  mời Ngài ra ứng cử Đại biểu Quốc hội khóa 6 (1976). HT Thích Đôn Hậu nêu nhiều lý do để xin từ chối, nhưng cuối cùng cũng phải ra ứng cử vì “lệnh của Trung ương” và Đắc cử với số phiếu bầu thấp nhất 60% . Nhưng trong thực tế thì Hòa thượng đắc cử là do lệnh từ Trung ương điện vào “không được làm cho Ông Đôn Hậu thất cử ”. Sự kiện trên cho thấy HT Thích Đôn Hậu bị áp lực phải ra ứng cử Quốc hội.  
    b/ Ngày 08-12-1978 trước hai Đại diện Ủy Ban thường vụ Quốc hội nước CHXHCNVN, HT Thích Đôn Hậu nhân danh Chánh thư ký, xử lý Viện Tăng thống đưa ra Lời Tuyên Bố tố cáo nhà nước XHCNVN gây nên cái chết oan khuất của Hòa thượng Thích Thiện Minh; Đòi sự công minh cho GHPGVNTN  mà bao năm qua đã bị cộng sản chà đạp.
     HT Thích Đôn Hậu phản kháng và yêu sách : “phải đưa cái chết của Thượng tọa Thích Thiện Minh ra ánh sáng.
     
    Sự kiện 6: - Năm- 1981 Hòa Thượng  Thích Đôn Hậu từ chối tham gia GHPG quốc doanh qua 2 lá thư gởi Hoà thượng Thích trí Thủ, Chủ tịch Hội đồng trị sự GHPG quốc doanh và Thư gởi Hoà thượng Thích Đức Nhuận, Pháp chủ GHPG quốc doanh.
     
    a/  Thư gởi Hoà thượng Thích trí Thủ,
    Chủ tịch Hội đồng trị sự GHPG quốc doanh
     
    Phật lịch 2525, Linh Mụ, ngày 24 tháng 11 năm 1981.
    Kính gởi: Hòa Thượng THÍCH TRÍ THỦ
    Trưởng ban vận động thống nhất Phật Giáo Việt nam.
    Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Đại hội Đại biểu Thống nhất Phật Giáo Việt Nam.
    (tổ chức tại Hà Nội từ ngày 4 đến 7-11-1981)
     
    Nam Mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật
     
    Thưa Hòa thượng,
    Như Hòa thượng đã biết, từ mùa xuân năm 1980, khi Ban vận động thống nhất Phật Giáo Việt Nam ra đời, tuy quí vị có ghi tên tôi vào Ban vận động, với danh nghĩa Cố vấn, nhưng tôi đã không có sự cộng tác gì với Ban vận động cả, kể cả cuộc Đại hội thống nhất Phật Giáo Việt Nam vừa qua tôi đã vắng mặt. Thế nhưng, qua báo chí và các văn kiện Đại hội phổ biến, lại thấy có tên tôi trong Ban Thường trực Hội đồng chứng minh với chức vụ Phó Pháp chủ kiêm Giám Luật.
    Tôi xin chân thành cảm ơn Hòa thượng và Đại hội đã dành cho tôi vinh dự đó. Tuy nhiên vì lý do sức khỏe nên tôi không thể đảm nhận thêm chức vụ này được nữa, trong khi tôi vẫn còn một trách nhiệm lớn đối với Giáo hội Phật Giáo Việt Nam thống nhất trong cương vị Chánh Thư ký kiêm Xử lý Viện Tăng Thống.
    Do đó, nay tôi viết thư này kính tin Hòa thượng rõ, và nhờ Hòa thượng hoan hỷ chuyển đạt tinh thần bức thư này đến quý vị trong Đoàn Chủ tịch cuộc Đại hội vừa qua.
    Kính chúc Hòa thượng pháp thể khinh an, chúng sanh di độ. Và mong Hòa thượng nhận nơi đây lòng chân thành của chúng tôi.
    Nay thư,
          Tỳ kheo THÍCH ĐÔN HẬU (ấn ký)
     
    b/Thư gởi Hoà thượng Thích Đức Nhuận, Pháp chủ GHPG (quốc doanh ).
    Phật lịch 2525, Bệnh viện Thống Nhất, ngày 08.02.1982
    Kính gởi: Hòa Thượng THÍCH ĐỨC NHUẬN
    Pháp chủ Giáo hội Phật Giáo Việt Nam.
    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
    Kính bạch Hòa Thượng,
    Vào những ngày cuối cùng của năm Tân Dậu, vì bệnh tình bức bách, nên ngày 21. 01.1982, tôi đành phải rời Huế, vào thành phố Hồ Chí Minh để chữa bệnh, giữa lúc mọi người đang hoan lạc đón xuân sang, và cho đến hiện nay tôi vẫn đang còn được điều trị tại bệnh viện Thống nhất, thành phố Hồ Chí Minh.
    Trong thời gian ấy, ngày 07- 02-1982, tôi lại nhận được lá thư của Hòa thượng gởi cho tôi với danh nghĩa Phó Pháp chủ kiêm Giám Luật Giáo hội Phật Giáo Việt Nam. Nội dung bức thư ấy, Hòa thượng báo tin cho tôi biết là Hội nghị Đại biểu thống nhất Phật Giáo Việt đã thành tựu viên mãn, cũng như Hội đồng Bộ trưởng đã ra quyết định công nhận Bản Hiến chương, danh sách Ban Lãnh đạo và cho phép Giáo hội Phật Giáo Việt Nam hoạt động. Đồng thời Hòa thượng đã có lời khuyên tôi cố gắng cộng tác với Giáo hội trong chức vụ nói trên.
    Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn lòng thạnh tình của Hòa thượng đối với tôi, đồng thời, tôi rất lấy làm vinh dự và tri ân quý Hòa thượng đã dành cho tôi một chức vụ quan trọng như thế. Nhưng, thưa Hòa thượng, như Hòa thượng đã biết, vào đầu mùa xuân năm 1980, cũng chính là lúc tôi đang nằm điều trị ở bệnh viện Thống nhất này, thì hay tin Ban vận động thống nhất Phật giáo Việt Nam được thành lập, trong đó tôi được có tên với danh nghĩa Cố vấn. Thế nhưng bệnh duyên chướng ngại, nên tôi đã không tham gia được một Phật sự nào đáng kể, ngay cả cuộc Hội nghị Đại biểu vừa qua tôi cũng phải vắng mặt. Cho nên, tôi xét thấy mình tuổi đã già, sức đã yếu lại bệnh hoạn liên miên và mỗi ngày càng thêm trầm trọng. Do đó, tôi viết thư này để kính báo với Hòa thượng để Hòa thượng rõ là tôi không thể đảm nhận được chức vụ quan trọng "Phó Pháp chủ kiêm Giám Luật" Giáo hội Phật Giáo Việt Nam mà hội nghị đã đề cử.
    Tuy vậy, riêng cá nhân, tôi vẫn luôn luôn tâm nguyện sẽ tiếp tục đem tất cả sức tàn ra phụng sự chánh pháp trong khả năng còn lại của mình và trong điều kiện sức khỏe cho phép.
    Rất mong Hòa thượng thông cảm và nhận nơi đây lòng chân thành của tôi. Kính chúc Hòa thượng phước trí nhị nghiêm, chúng sanh dị độ.
     
    Kính thư,
    Tỳ kheo THÍCH ĐÔN HẬU ( ấn ký )
     
     
    Sự kiện 7 : -Năm - 1982 HT. Thích Đôn Hậu Nhân danh Chánh thư ký, xử lý Viện Tăng thống có công văn phản đối Giáo Hội Phật giáo Việt nam chiếm đoạt trụ sở, hạ bảng Viện hóa Đạo, GHPGVNTN .
     
    CÔNG VĂN:
    GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
    VIỆN TĂNG THỐNG
    Số 02/ 82/ VTT - Phật lịch 2526, ngày 14. 7. 1982
    Kính gởi: Hòa thượng THÍCH TRÍ THỦ,
    Chủ tịch Hội đồng Trị sự Trung Ương Giáo hội Phật Giáo Việt Nam.
    Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni phật.
    Thưa Hòa thượng,
    Như Hòa thượng đã biết, vào ngày 7.7.1982 Ban Trị sự Thành hội Giáo hội Phật giáo Việt Nam thành phố Hồ Chí Minh, đã tự tiện đến công bố đoạt thủ trụ sở Trung ương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (số 243, Sư Vạn Hạnh, quận 10, thành phố Hồ Chí Minh) mà không cần có sự thỏa thuận của chúng tôi! Thay mặt Chư Tôn giáo phẩm Hội đồng Lưỡng Viện và toàn thể Tăng Ni, Phật tử thuộc Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất, chúng tôi rất lấy làm ngạc nhiên và hoàn toàn không đồng ý đối với việc làm ấy của Ban Trị sự Thành hội.
    Nhân dịp nầy, chúng tôi xin nhắc lại với Hòa thượng rằng Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất là một tổ chức không những có nhiều công lao xây dựng Đạo pháp mà còn có sự đóng góp lớn đối với sự nghiệp xây dựng đất nước. Ngay cả những vị lãnh đạo Phật giáo hữu danh trên đất nước nầy, trong đó có Hòa thượng, đều đã xuất thân từ Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất mà được hiển đạt như hôm nay. Do đó, dù bất cứ ai có sự xúc phạm đến sự tồn vong của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất, thiết tưởng Hòa thượng cũng phải trực tiếp chịu phần trách nhiệm đối với lịch sử Dân tộc và Đạo pháp. Huống nữa là trước hành động phi pháp và hoàn toàn trái ngược với giới luật Phật chế của Ban Trị sự Thành hội Giáo hội Phật Giáo Việt Nam, thành phố Hồ Chí Minh đã nói trên, cũng như đối với tất cả các cơ sở của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất ở khắp các tỉnh, thị từ Quảng Trị đến Cà Mâu, nếu có xảy ra những trường hợp tương tự thì trách nhiệm của Hòa thượng lại càng lớn lao hơn nữa!
    Chúng tôi hy vọng Hòa thượng sẽ bày tỏ thái độ của mình trước những việc làm đó và sẽ có biện pháp giải quyết tốt đẹp.
    Kính chúc Hòa thượng phước trí nhị nghiêm, Bồ đề quả mãn.
    Nay kính,
    TM. Hội đồng Lưỡng viện GHPHVNTN.
    Chánh Thư ký Xử lý Viện Tăng Thống
     Tỳ kheo THÍCH ĐÔN HẬU (ấn ký)
    Phó bản kính gởi:  Ban Chỉ đạo Viện Hóa Đạo GHPGVNTN "để tri tường"
    Sự Kiện 8 : -Năm 1991- HT Thích Đôn Hậu trao truyền mạng mạch GHPGVNTN cho Hòa thượng Thích Huyền Quang. Ban hành Thông Điệp kêu gọi: Thành lập Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất tại hải ngoại .
     
    THÔNG ĐIỆP
    CỦA HÒA THƯỢNG CHÁNH THƯ KÝ XỬ LÝ VIỆN TĂNG THỐNG
    Phật lịch 2535: Huế, ngày 31 tháng 10 năm 1991
    Thân gởi:            Chư Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni  
                                    và đồng bào Phật tử Việt Nam ở hải ngoại.
     
    Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
    Kính thưa quý liệt vị,
    Trước hết, thay lời Chư tôn Hòa thượng, chư Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni và đồng bào Phật tử trong nước, tôi trân trọng gởi đến chư Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni và đồng bào Phật tử Việt Nam ở hải ngoại lời thăm hỏi ân cần trong đạo tình nồng nhiệt nhất.
    Riêng tại quê nhà, mặc dù trải qua bao biến cố dồn dập của đất nước trong những năm tháng đã qua, nhưng tôi và quý vị trong Hội đồng Lưỡng Viện của Giáo hội vẫn giữ đúng truyền thống của Phật Giáo Việt Nam, trước sau như một. Sự chịu đựng kiên trì ấy, phải chăng đã làm sáng tỏ thêm đặc tính nổi bật của Phật Giáo Việt Nam là luôn luôn gắn liền với vận mệnh Dân tộc.
    Yếu tố căn bản để có được sự chịu đựng kiên trì như vậy, trước hết, chính là tinh thần thống nhất, đoàn kết và hòa hiệp của Tăng già.
    Từ đó, tôi tin tưởng rằng, dù có ra đi hành đạo ở bất cứ nơi đâu, quý liệt vị cũng sẽ cùng chung với chúng tôi một quan điểm ấy.
    Do vậy, vừa qua với ý thức trách nhiệm và kinh nghiệm của một người đi trước, tôi đã mạnh dạn gởi một bức Tâm thư đến quý liệt vị. May mắn thay, những lời thống thiết của tôi đã được đông đảo Chư tôn Hòa thượng, chư Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni ở trong nước và hải ngoại đồng tình. Từ đó đến nay đã có rất nhiều văn kiện, điện tín, thư từ...gởi về tỏ bày đáp ứng.
    Sau khi đã nghiên cứu các văn bản và hiệp ý cùng chư vị Hòa thượng trong Hội đồng Lưỡng Viện, nay nhân danh Viện Tăng Thống, tôi xin chân thành khuyến thỉnh quý liệt vị lưu ý thực hiện mấy điểm sau đây:
    1. Tất cả chư Tăng nguyên trước đây đã từng là Giáo phẩm, nhân sự, Tăng sĩ thuộc Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất , nay đang hành đạo và tu học tại nhiều quốc gia trên thế giới, nên có kế hoạch thành lập một Giáo hội hợp nhất, lấy tên là Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất tại Hải ngoại.
    2. Nguyên tắc tổ chức của GHPGVNTN tại Hải ngoại căn bản dựa theo Hiến chương của GHPGVNTN, đã ban hành năm 1964, do một Ban Đại diện ( hoặc có thể là Ban điều hành.v.v.) trực tiếp lãnh đạo và chịu trách nhiệm với Hội đồng Lưỡng Viện tại quê nhà. Tuy nhiên, cũng có thể tùy theo điều kiện và bối cảnh cụ thể ở hải ngoại mà nghiên cứu phối hợp tổ chức cho hợp lý, hữu hiệu: Nhằm thể hiện tinh thần hòa hiệp cao độ, tạo cho lịch sử truyền giáo của Giáo hội Hải ngoại có hệ thống chặt chẽ và quy mô hơn.
    3. Để thực hiện được hai điều trên, yêu cầu cấp thiết và trước hết là phải thành lập xong các Giáo hội thực sự thống nhất tại mỗi quốc gia hiện có Tăng tín đồ Phật Giáo Việt Nam đang sinh hoạt. Đặc biệt, tại Hoa Kỳ hiện có 6 đến 7 tổ chức Phật Giáo Việt Nam, yêu cầu khẩn cấp vận động, điều hợp thành một Giáo hội duy nhất, và đề nghị nên hoan hỷ tự ý ngừng sinh hoạt các tổ chức riêng lẻ hiện có.
    4. Giáo hội tại quê nhà cũng như cá nhân tôi và quý vị trong Hội đồng Lưỡng Viện sẽ không liên hệ mọi Phật sự với bất cứ một tổ chức Phật Giáo Việt Nam nào ở hải ngoại, nếu như ở đó chưa có một Giáo hội thật sự thống nhất và sẽ không yên tâm nếu như những điều khuyến thỉnh này chưa đạt được kết quả mong muốn.
    Thưa quý liệt vị,
    Trên đây là tất cả niềm thao thức của chúng tôi, những người đã và đang gắn chặt đời mình với sự thịnh suy của Đạo pháp, trong một hoàn cảnh hết sức phức tạp và khó khăn như hiện tại. Vì danh dự của Giáo hội, vì tiền đồ của Phật Giáo Việt Nam và vì sự quang vinh của Dân tộc, kính mong quý vị đặc biệt lưu tâm.
    Cầu nguyện hồng ân chư Phật gia hộ cho tất cả chúng ta.
    TM. Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN.
    Chánh Thư ký Xử lý Viện Tăng Thống.
    Tỳ Kheo THÍCH ĐÔN HẬU ( ấn ký)
    Sau đó, y cứ tinh thần Tâm Thư nầy:
    - Hoà thượng Thích Huyền Quang, Quyền viện trưởng Viện Hoá Đạo ban hành Quyết Định 27-1992 đặt cơ chế VP 2 GHPGVNTN hải ngoại, theo hoàn cảnh nhân sự thiếu vắng lúc bấy giờ, cơ chế VP2 GHPGVNTN hải ngoại trực thuộc GHPGVNTN hải ngoại tại Hoa Kỳ.
    Đến 2007 Viện Tăng thống đã ra Giáo Chỉ 09 ngày 08-09-2007 chính chỉnh cơ chế VP2, GHPGVNTN hải ngoại trực thuộc Viện Hóa Đạo trong nước như hiện nay (2008).
    Như vậy, phải nói rằng, Hòa Thượng Thích Đôn Hậu đã dành hết tâm lực cuối đời (1992) cứu sống GHPGVNTN trước “ngàn cân treo sợi tóc”.
     
    Sự kiện 9: -1992-. Theo Lời D

    (Message over 64 KB, truncated)
Your message has been successfully submitted and would be delivered to recipients shortly.