Loading ...
Sorry, an error occurred while loading the content.

Fw: NẾU LÀ GIÁM MỤC CHÂU NGỌC TRI (T ôma Thiện Minh)

Expand Messages
  • Tran Nam Binh
                      NẾULÀ NẾU NẾU LÀ GIÁM MỤC CHÂU NGỌC TRI   Con kính chuyển đến quý Mục Tử, ông bà, anh-chị-em,
    Message 1 of 1 , Oct 6, 2010
    • 0 Attachment
       
       

                        NẾU LÀ NẾU NẾU LÀ GIÁM MỤC CHÂU NGỌC TRI

       

      Con kính chuyển đến quý Mục Tử, ông bà, anh-chị-em, thân hữu bài của anh Tôma Thiện Minh.
      Đó là bút hiệu của anh ta. Anh ấy là cựu chủng sinh Hoan Thiện, Huế. Sau đó, anh ta là đại chủng sinh ở ngoại quốc. Anh phải từ giả đời tu vì sợ không làm tròn sứ mạng Linh Mục. Cho nên, sống giữa đời, anh ta vẫn phục vụ Giáo Hội rất tích cực bằng việc tông đồ: đã tự bỏ tiền túi giúp cho Giáo Hội, anh em, bà con gặp khó khăn, nhất là vận động giúp cho Giáo Hội hằng triệu đôla.
      Sau khi đọc bài của con viết về gm Tri, anh ta gởi điện thư, nhận xét rằng con phê phán quá nhẹ! Cho nên, anh ta gởi cho con bài của mình: đã gõ ngón tay mạnh hơn để nhờ con chuyển đến những
      nơi cần.

      Bảo rằng không nên vạch áo cho người xem lưng thì tại sao chúng ta không đem giấu cuốn Kinh Thánh đi vì SÁCH TRÊN MỌI CUỐN SÁCH phơi bày bao nhiêu thứ tội: loạn luân, giết người, thủ đoạn, dâm ô, bán Chúa... Chẳng lẽ đọc Kinh Thánh là chúng ta sẽ bị nhiễm thói hư tật xấu của Dân Chúa, của Vua Đavít, của Giuđa, của Saulô (Phaolô, của Maria Madalêna...?)

      Xin đừng lên án những ai cộng tác với Chúa Giêsu đã từng ''nhỏng nhẽo'', khi mới lên mười hai tuổi, với Mẹ Maria và Dưỡng Phụ Giuse như sau: ''Cha Mẹ không biết con đang lo việc ở Nhà Cha con sao?'' (Luca 2, 49)

      Trong khả năng hạn hẹp của mình, là Kitô hữu ở tuyến đầu Hội Thánh, chúng con có QUYỀN thánh hóa mình và bất cứ ai!

      Kính xin các vị Mục Tử và mọi người cầu nguyện cho con.


      Nay kính,

      Đaminh Phan văn Phước

       

      Bài của tác giả Tôma Thiện Minh:

       

                                                  NẾU LÀ GIÁM MỤC CHÂU NGỌC TRI

                                                                                                                                                                     Nếu là chú bé Châu Ngọc Tri, khi lên mười, có thể tôi chưa ý thức rõ ràng Ơn Gọi Làm Linh Mục.  Tôi đi tu, cũng như bao chú bé cùng tuổi, có thể là vì những suy nghĩ rất đơn sơ khi ngắm nghía hình ảnh vừa oai phong, vừa thánh thiện của các linh mục, vì muốn được người ta trọng vọng, vì sẽ được đá banh mỗi ngày, được ăn ngon như các cha…

      Nhưng, sau những năm tháng học tập trong Chủng Viện, tôi hiểu rõ hơn Thiên Chức Linh Mục nên minh định rằng tu là sống đời tận hiến để phục vụ tha nhân, bắt nguồn từ lòng yêu mến Chúa là Mục Tử Nhân Lành của mình.

      Tiếc thay, đã trưởng thành về tuổi tác, nhưng còn non về đường tu đức, mà lại không noi gương hạnh các Thánh để rồi tôi đã lạc hướng hoàn toàn là đi theo tiếng gọi của tham vọng: muốn làm lớn, muốn giáo dân và người thua kém mình về phẩm trật phải quy phục mình bằng mọi giá!!!

      Nhìn vào thực trạng chỉ gần 7% người công giáo trong tổng số tám mươi mấy triệu đồng bào, Hội Thánh Công Giáo Việt Nam có sứ mạng cấp bách là truyền giáo!!! Cho nên, biết bao chi phí đào tạo chủng sinh và linh mục là nhờ hảo tâm của tất cả tín hữu trên toàn thế giới. Vì thế, khi còn là chủng sinh, nếu là chú Tri (ở Tiểu Chủng Viện), hay thầy Tri ( ở Đại Chủng Viện), tôi phải “học ăn, học nói, học gói, học đùm”, học từ “bài vỡ lòng” cho đến gương tu đức, Thần Học, phương pháp đắc nhân tâm là sống Đạo Chúa và đạo làm người để khỏi phụ lòng các ân nhân đã tạo điều kiện thuận lợi cho tôi được trau dồi kiến thức dưới mái trường thụ nhân đúng nghĩa cho Nước Trời là Chủng Viện.

      Giá mà xác tín được ơn gọi của mình như vừa nêu, chắc chắn tôi đã viết thì phải biết lách và đã phát ngôn thì phải biết khôn, đã học thì phải đọc thuộc mười bốn Chặng Đàng Thánh Giá, phải hiểu thấu đáo Mầu Nhiệm THẬP ÁC, tức là Thần Học thương người. Mà muốn thương người nói chung thì phải tập tành bài học thương con chiên của mình trước, phải biết “tôn sư trọng đạo”, nhất là phải biết kính trọng các linh mục là Bậc Thầy của tôi trong Giáo Phận Đà Nẳng.

      Nếu là linh mục Châu Ngọc Tri, tôi sẽ ghi lòng, tạc dạ Ơn Chúa qua Hội Thánh đã tạo cơ hội cho tôi du học bên Tây, tôi đã tận dụng thời gian để trau dồi kiến thức và tu đức để có thể phục vụ Giáo Hội hữu hiệu hơn. Than ôi, tôi đã lãng phí thời gian mà Chúa ban và tiền bạc của Hội Thánh vì tôi không học đến nơi, đến chốn, vì tôi đã phung phí một phần lớn thời gian ấy để giao du với Tòa Đại Sứ Việt Nam hòng có lợi cho tham vọng riêng tư!

      Nếu là mục tử Châu Ngọc Tri, tức là linh mục đời đời theo Dòng Dõi Melchisedeck (Menkisêđếc), tôi đã không thao túng giáo xứ Trà Kiệu, không “nhốt” mười bốn Chặng Đàng Thánh Giá trong rương để cho con chiên tự ngắm một mình và đã không nhẫn tâm làm ngơ việc Nhà Nước đập phá Thánh Giá Đồng Chiêm.

      Nếu là linh mục Châu Ngọc Tri, biết rõ mình bất tài, bất xứng, biết không có tên mình trong danh sách các ứng viên được giám mục Nguyễn Bình Tĩnh đề cử kế vị ngài, tôi đã không chạy chọt để lọt vào “mắt xanh” của Nhà Cầm Quyền Cộng Sản, để được làm giám mục. Hơn ai hết, tôi biết rõ tôi.

      Nếu là giám mục Giáo Phận Đà Nẳng trong khi hơn sáu chục ngàn giáo dân, tu sĩ và linh mục phải bị bách hại, hẳn tôi đã ý thức rằng mình còn khá trẻ, không biết ăn nói là nguyên nhân khiến cả Giáo Phận càng lao đao không chỉ một vài, mà phải hàng chục năm, ít lắm là cho đến khi tôi về hưu ở tuổi 75 theo Giáo Luật thì tôi sẽ xin từ nhiệm vì sĩ diện, vì lương tri, vì Nước Chúa.

      Dù chuyện đã lỡ rồi, nếu là giám mục Châu Ngọc Tri, chắc chắn tôi phải hồi tâm, quyết noi gương Thầy Chí Thánh, sống xứng đáng là Mục Tử nhân lành, luôn đi trước đàn chiên, nhất là trong việc bảo vệ chiên trước những bất công, chứ không ngụy biện như sau: “Người mục tử có lúc đi trước, có khi đi sau, thậm chí có những hoàn cảnh phải đi giữa đàn chiên, tùy sự an nguy của đàn chiên đến từ đâu.  Tôi biết đó là một lối chạy tội cho việc vô trách nhiệm, cho phản ứng khiếp nhược của tôi trước bầy sói dữ. Vì tôi xử sự như thế mà người đời kết án tôi là quỵ lụy trước cường quyền quả là không ngoa. Đã có lúc tôi dõng dạc tuyên bố: “không quỳ gối để xin” ai điều gì.

      Nếu suy nghĩ chín chắn, tôi đã không ba hoa như vậy bởi vì quỳ gối xin hay đứng xin thì cũng là  xin xỏ.  Lẽ ra, với tư cách giám mục, tôi chẳng cần xin gì, nhất là những thứ mà tôi có quyền sở hữu, đó là tự do, công lý, nhân quyền , nhất là tự do tôn giáo.

      Lòng cảm phục một con người là do nhân cách của người đó. Ông Bà ta thường nói: “Hữu xạ tự nhiên hương”.  Vì thế, nếu là giám mục Châu Ngọc Tri, tôi đã không nói “Hãy kính trọng và lắng nghe tiếng nói của các mục tử ! Hãy biết “tôn sư trọng đạo” đúng mức như bài học vỡ lòng của mọi người dân Việt.” Năm nay chỉ ngoài 50, dù là giám mục cai quản Địa Phận, tôi vẫn còn có các Linh Mục Bậc Thầy và Đàn Anh của tôi! Và trong Giáo Phận, còn biết bao nhiêu Vị ngang hàng hoặc lớn hơn đấng sinh thành tôi! Vì thế, tôi thấy mình chưa khiêm nhượng, chưa noi gương Chúa Giêsu. Tôi đã quên lời Ngài dạy: “Các con biết rằng thủ lãnh các dân thì làm chúa của họ mà thống trị, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa các con thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn trong các con thì phải hầu hạ các con.” (Mt. 20, 25-26) Chúa ôi!  Hóa ra, con chưa phục vụ anh em con, mà chỉ muốn làm lớn! Chúa Giêsu cũng đã từng dạy tôi: “Hãy học nơi Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng.” (Mt. 11,29) Vậy mà tôi chẳng thèm  vâng nghe Lời Ngài!

      Nếu đã noi gương Thầy Chí Thánh vốn hiền lành và khiêm nhượng, chắc chắn tôi đã không dùng quá nhiều mệnh lệnh (imperative phrases), chẳng hạn như: “Không được nhân danh tôn giáo để đấu tranh bạo động xảy ra dưới bất cứ hình thức nào, dù mục đích của cuộc đấu tranh là chính đáng. Đây không phải chỉ là những điều cấm kỵ đối với tôn giáo, mà còn là lời cảnh báo cho những ai mưu toan lạm dụng tôn giáo để giải quyết những tranh chấp hơn thua cho gia đình, phe nhóm hay đảng phái mình.” 

      Tôi thấy cách mình xuyên tạc Lời Chúa là chống Ngài, là vu khống cho các buổi cầu nguyện của giáo dân, cho lễ đưa đám tang không có vũ khí nào như Công An ngoài sức mạnh Thánh Linh! Vậy là tôi cố tình phá Giáo Hội do Ngài lập nên. Vấn đề cốt lõi là giáo dân Cồn Dầu đấu tranh ôn hòa để bảo vệ công bằng cho họ và cho chính Giáo Hội cũng là giáo xứ mà Cha Ông của họ đã vun đắp từ hơn 80 năm nay! Lẽ ra Giáo Hội Cồn Dầu, mà người lãnh đạo trực tiếp là giám mục bản quyền như tôi, phải đứng về phía Giáo Hội tại Đà Nẵng! Nhưng khốn cho tôi vì tôi đã hậu thuẫn cho tờ báo có cái tên kêu to như thùng rỗng là NHÂN DÂN của Cộng Sản, ngày 20/08/2010 đăng nội dung đồng khí với gm Tri như sau:

      “…gần đây, trong loạt bài công bố trên in-tơ-nét có tên là Cồn Dầu ký sự, dù người hỏi chuyện cố dẫn dắt câu chuyện theo ý muốn của họ thì Giám mục Châu Ngọc Tri vẫn nói: "Thành phố Ðà Nẳng là thành phố trực thuộc Trung ương, con sông Hàn ngăn cách ở giữa. Cả thành phố đang xây dựng, khu vực phía đông đã tương đối ổn định, giờ tiến sang phía tây. Khu vực phía tây là khu vực hoang hóa, giờ thành phố phải sắp xếp lại thành đô thị. Ðó là việc của nhà nước họ phải làm. Khu vực Cồn Dầu là khu vực thấp lụt, thuộc vùng hạ lưu sông Thu Bồn, đến mùa mưa là nước ngập. Hiện nay, Nhà nước đang nâng cốt nền lên để sắp xếp lại theo ý họ. Còn về xứ đạo là không có gì thay đổi hết. Nhà thờ vẫn còn đó không đụng đến, chỉ có giáo dân phải đi lễ xa hơn mà thôi" và Giám mục đã kết luận rất xác đáng rằng: "Truyền thông làm hại Cồn Dầu"! Người đứng đầu Giáo phận Ðà Nẵng đã nói như vậy, không rõ trước khi tổ chức điều trần, mấy vị dân biểu Hoa Kỳ có tham khảo hay không? Các vị có nhận thức được rằng, việc sử dụng chiêu bài "tự do tôn giáo, nhân quyền" để gây áp lực lên một quốc gia khác không những là việc lỗi thời mà còn là phi nhân quyền hay không?''

      Phần dẫn chứng trên đây đã làm cho tôi sáng mắt: hiểu rõ rằng một trong những sứ mạng của Giáo Hội là bảo vệ Công Lý, những người thấp cổ bé miệng như giáo dân Cồn Dầu đáng thương của tôi.

      Nếu là giám mục Châu Ngọc Tri, tôi đã phải hành xử đúng cương vị chủ chăn đích thực trước sự kiện xảy ra trong đám tang cụ Hồ Thị Nhu và không phải để giáo dân của tôi bị đánh đập và bắt bớ tàn nhẫn.

      Vậy thì tôi phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về cái chết oan ức của anh Nguyễn Thành Năm là con chiên của tôi, chứ không được phép phân trần, phủi tay, chạy tội bằng cách đưa ra những luận cứ có lợi cho kẻ cướp tài sản Giáo Hội và giết Giáo Hội. Hóa ra, là giám mục, thay vì nói lên sự thật và bảo vệ con chiên của mình, tôi đã xúc phạm đến gần hết mười Điều Răn! Mọi chuyện đã lỡ rồi! Tuy nhiên, thống hối trể vẫn còn hơn không.

      Nếu là giám mục Châu Ngọc Tri, vì danh dự và vì tôn thờ Chúa, tôi phải thực hiện đúng Lời Ngài dạy: “Của César, trả lại cho César; của Thiên Chúa, trả lại cho Thiên Chúa.” (Lc. 20, 25). Tôi phải trả lại gậy, mũ, nhẫn cho Giáo Hội để còn mong được chút thanh thoát trong giờ LÂM CHUNG.

      Nếu là giám mục Châu Ngọc Tri thì tôi sẽ, sẽ, sẽ và còn vô số cái SẼ khác ! Nhưng quá tiếc rằng tôi không phải là ông ta!

       

      Tôma Thiện Minh

       

       




    Your message has been successfully submitted and would be delivered to recipients shortly.