Loading ...
Sorry, an error occurred while loading the content.

NGUY CO LE CHIEU THONG HIEN DAI

Expand Messages
  • Tran Nam Binh
    http://nuocviet.org/quocnoidautranh/jun08/nguyco.htm http://nuocviet.org/quocnoidautranh http://nuocviet.org       Nguy Cơ Lê Chiêu Thống Hiện Đại
    Message 1 of 1 , Jul 1, 2008
    • 0 Attachment

      http://nuocviet.org/quocnoidautranh/jun08/nguyco.htm

      http://nuocviet.org/quocnoidautranh

      http://nuocviet.org

       

       

       

      Nguy Cơ Lê Chiêu Thống Hiện Đại
      Nguyễn Thanh Giang


      Việt Nam kiên trì phát triển mối giao hảo với tất cả các nước trên thế giới, bất kể chế độ chính trị, trước hết với các nước láng giềng.. Đây là đường lối ngoại giao đúng đắn cần quán triệt lâu dài.

      Trung Quốc là nước láng giềng lớn, có mối quan hệ lâu đời đối với Việt Nam trên nhiều phương diện: tư tưởng, văn hóa, chính trị, kinh tế, quân sự …. Bang giao hữu hảo với Trung Quốc lại càng cần được xem trọng. Chọc giận Trung Quốc để bị Đặng Tiểu Bình ra tay “dạy cho một bài học” là sai lầm tai hại xuất phát từ thói ngông cuồng, hợm hĩnh sau thắng Mỹ 1975 ! Ghi vào Hiến pháp: Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp càng chúng tỏ vô cùng non kém về tư tưởng chiến lược !

      Nói vậy không có nghĩa cuộc binh đao 1979 là lỗi chỉ tại Việt Nam. Ai cho lũ Đại Hán kia được quyền dạy người bằng cách tàn bạo, khốn nạn như thế ?! Cho nên bây giờ Hồ Cẩm Đào và Nông Đức Mạnh xuê xoa nhau: “Tuy giữa hai nước vẫn còn xẩy ra việc này việc khác và điều đó là khó tránh khỏi …” là không đúng. Bỏ cái tư tưởng Đại Hán đi, bỏ cái ý đồ cầu viện đi thì không có chuyện nhượng đất, nhượng biển, không có chuyện nước ngoài bắn giết ngư phủ đồng bào mình mà cứ lặng thinh vô cảm.

      Không chỉ giao thương, mà rất nên học hỏi Trung Quốc. Về mặt văn hóa và “thuần phong mỹ tục”, Trung Quốc gần gụi ta hơn Phương Tây, hơn Hoa Kỳ. Việt Nam và Trung Quốc đều từng cùng đã sa lầy trong vũng bùn Cộng sản lâu năm. Trung Quốc đang vùng vẫy để thoát ra dần dần một cách khôn khéo hơn. Về chuyện này có thể tôn họ làm sư huynh. Tuy nhiên, cần cảnh giác. Đừng để họ xui dại. Đừng để họ làm một đàng, xui mình làm một nẻo. Họ đi đêm với Nixon, trong khi xui mình chửi Mỹ thật thậm tệ, đánh Mỹ thật bạt mạng. Họ chạy hết cửa trước cửa sau xin được vào WTO trong khi xui mình cứ khoan khoan, để họ vào trước …

      Chuyến thăm Trung Quốc cuối tháng 5 năm 2008 vừa qua là cần thiết. Ông Hồ Cẩm Đào thăm Việt Nam 3 lần. Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đáp lễ hơn một lần cũng có thể xem là để tỏ ra biết điều. Vả chăng, trước khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi Hoa Kỳ, ông Nông Đức Mạnh đi Trung Quốc, dẫu là chuyện cực chẳng đã, thì cũng đành cho phải phép.

      Đi để “ đưa quan hệ Việt-Trung tiếp tục phát triển lên tầm cao mới ” thì cứ làm. Nhưng, để tiến tới “ Hai bên cùng lập nhiều cơ chế hợp tác giữa các bộ, ngành, giữa các địa phương giáp biên giới hai nước, đặc biệt là cơ chế Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương để chỉ đạo và điều phối sự hợp tác Việt Nam- Trung Quốc trên tất cả các lĩnh vực ” là đã thấy phải xem xét thận trọng.

      Đến mức tuyên bố chung: “ Hai nước sẽ thiết lập đường dây nóng giữa các nhà lãnh đạo” thì không thể không đặt vào đây một dấu hỏi lớn. Vì sao làm ăn kinh tế, giao thương văn hóa … mà lại phải có đường dây nóng ? Đây là lần đầu tiên thiết lập đường dây nóng giữa lãnh đạo ta và lãnh đạo nước ngoài. Thời chiến trước đây cũng chưa từng phải thiết lập đường dây nóng với Liên Xô, Trung Quốc bao giờ.

      Đề phòng ai đây ? Dằn mặt ai đây ?

      Đường lối mèo không ra mèo, chuột không ra chuột: “Xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” tạo ra trong xã hội nói chung và trong lãnh đạo đảng CSVN nói riêng hai phe phái ngày càng trở nên đối địch nhau. Trước hết, do cách làm kinh tế thị trường không đích thực mà dở giăng dở đèn, người ta đã lợi dụng một chút ranh ma “kinh tế thị trường”, một chút lăng nhăng, lơ mơ “định hướng xã hội chủ nghĩa” để hình thành một tầng lớp tư bản đỏ và địa chủ cộng sản một cách rất bạo liệt. Nếu Mác nói: “Chủ nghĩa tư bản đẻ ra giai cấp công nhân để chính giai cấp công nhân đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản” thì chúng tôi nói: “Đường lối cơ hội “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”đẻ ra giai tầng tư bản đỏ cùng địa chủ cộng sản và chính họ đang đào mồ chôn CNXH ở Việt Nam” (chứ không phải mấy ông dân chủ hay bọn phản động).

      Tư bản đỏ và địa chủ cộng sản muốn sống được thì phải bám Phương Tây, bám Hoa Kỳ. Vào WTO rồi mà rời Phương Tây, rời Hoa Kỳ là chết. Chinh phủ muốn có thị trường xuất nhập khẩu để bảo đảm chỉ tiêu tăng trưởng kinh tế, bảo đảm hiện đại hóa … cũng không thể không thân Phương Tây, thân Hoa Kỳ. Đường lối thân Phương Tây, thân Hoa Kỳ hợp lòng dân hơn. Phái “Kinh tê thị trường”, trong đó có Chính phủ và Nhà nước lại được tư bản đỏ và địa chủ cộng sản phù trợ hơn nên có thế hơn. Dư luận cho rằng cần có Đại hội Đảng giữa nhiệm kỳ để thống nhất chức Chủ tịch Nước và Tổng bí thư vào tay ông Nguyễn Minh Triết; hoặc là, đưa ông Nguyễn Thiện Nhân lên ghế thủ tướng để thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên làm Tổng bí thư. Phái “Định hướng xã hội chủ nghĩa” vừa không được tư bản đỏ cung phụng nhiều bằng phái kia, vừa không được lòng dân nên yếu thế. Muốn cố thủ mấy cái ghế, họ đành tìm sức mạnh ở sự bảo hộ của ngoại bang. Ghế là quyền, quyền không chỉ đẻ ra tiền để dược phè phỡn mà còn được ngất ngây trong tung hô, trong phỉnh nịnh …. Cho nên phải sống chết mà giữ lấy ghế. Bằng mọi thủ đoạn, kể cả đánh giết nhau. Lặng lẽ là ám sát, đầu độc, quyết liệt thì dàn quân ra mà xả đạn, trút bom lên đầu … dân chúng !

      Ứng viên tổng bí thư Lâm Bưu đã từng tan xác trên máy bay. Chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ, tổng bí thư Triệu Tử Dương …. đã từng bị các đồng chí trong Bộ Chinh trị cho chết rũ xác trong lao tù cộng sản.

      Ở Việt Nam dường như cũng đã có dấu hiệu chẳng lành.

      Ai đã đánh bom nhà thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sạt cả cổng sắt hồi Tết năm ngoái ?

      Không thể là dân thường, cũng không phải bọn “phản động” trong hay ngoài nước…. Bởi nếu thế thì báo chí đã đưa tin kẻ này, kẻ kia bị trừng trị rồi.

      Tin một vị chức sắc của Tổng cục 2 tuyên bố: Tổng cục 2 đã có công bảo vệ sự lưu nhiệm cho tổng bi thư Nông Đức Mạnh và ngăn chặn sự xuất hiện Gorbachev ở Việt Nam thì chưa được kiểm chúng rõ ràng, nhưng tin tổng bi thư Nông Đức Mạnh đến trao danh hiệu Anh hùng Lao động cho tổng cục 2 thì báo chi đã đăng rành rành.

      Sao lại vô nguyên tắc đến thế ! Sao lại ngang nhiên chà đạp lên Hiến phap như thế. Đảng chỉ lãnh đạo chứ Đảng đâu có quyền làm thay, có quyền qua mặt lấn sân Nhà nước ! Trao bằng sắc, danh hiệu này nọ phải là việc của chủ tịch nước hay thủ tướng chứ.

      Lại nữa, Tổng cục 2 là anh hùng thời chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ thì được nhưng đã lòi ra Vụ T4 mà còn được tặng danh hiệu Anh hùng thời Đổi mới thì vỗ mặt nhau thẳng cánh quá, chà đạp dư luận, chà đạp lẽ phải và công lý thẳng thừng và trơ tráo quá !

      Hồi mới lên, ông Nguyễn Tấn Dũng hăng hái muốn chứng tỏ chống tham nhũng mạnh mẽ hơn người tiền nhiệm nên bất chấp con rể Nông Đức Mạnh đang là yếu nhân trong PU18, bất chấp Đảng đang cơ cấu Nguyễn Việt Tiến vào Trung ương để chuẩn bị ngồi ghế bộ trưởng vẫn ra lệnh tống giam Nguyễn Việt Tiến.

      Bây giờ người ta quật lại, không chỉ thả Nguyễn Việt Tiến mà còn phục hồi đảng tịch. Thả Nguyễn Việt Tiến thì phải tống tù một người nào đó it nhất tương đương Nguyễn Việt Tiến chứ. Sao lại chỉ bắt giam hai nhà báo ? Hỏi rằng, ai đã chỉ đạo cả một chiến dịch với hàng ngàn bài báo và hai cuốn sách bôi nhọ một cán bộ cao cấp của Đảng ? ( đến mức đưa tin lột truồng cave ra, đổ bia cả vào chỗ kin của thị mà liên hoan tập thể với nhau ! ). Bôi nhọ cán bộ cao cấp của Đảng tức là bôi nhọ Đảng đến thế còn gì !

      Trận trả đòn điên cuồng đang diễn ra, bất chấp dư luận, bất kể danh dự, uy tin Đảng này chứng tỏ cơn cuồng nộ của họ đã dẫn họ đến trạng thái mất trí.

      Trạng thái mất trí này hoàn toàn có khả năng sẽ còn khiến họ làm những việc khủng khiếp không lường được.

      Thực tế đã đánh giá lời tuyên bố huyênh hoang sau chiến thắng 75 của ông Lê Duẩn: Đất nước từ nay vĩnh viễn sạch bóng quân xâm lược. Dẫu sao, chắc hẳn trong vòng mươi lăm năm tới, không nước nào dám, cũng không nước nào dại gì xâm lăng Việt Nam, ngoại trừ Trung Quốc. Vậy thiết lập đường dây nóng với Trung Quốc để đề phòng ai ? Dự định đánh nhau với ai ? Phải chăng sẽ là với các “đồng chí phản động” trong Bộ Chính trị như kiểu Triệu Tử Dương ? Hay là, chuẩn bị đối phó với “Thiên An Môn Việt Nam” bằng những sát thủ đã dầy dạn kinh nghiệm ?

      Có lẽ họ biết họ sẽ không dễ dàng xua bộ đội Việt Nam, công an Việt Nam thảm sát nhân dân Việt Nam. Bộ Chính trị chia hai phái thì quân đội, công an không thể hoàn toàn thuộc về họ. Nhất là họ it được lòng dân hơn. Cho nên …

      Đảng CSVN đã nhiều phen chia làm hai phái. Nhờ phái có xu hướng dân tộc chủ nghĩa của Nguyễn Ái Quôc thắng phái cộng sản quốc tế cực đoan của Trần Phú, Hà Huy Tập mà có Cách mạng Tháng Tám, có Điện Biên Phủ. Do phái chủ trương giải phóng Miền Nam bằng bạo lực với mọi giá của Nguyễn Chi Thanh, Lê Đức Thọ, Lê Duẩn khống chế được phái đã có lúc nghiêng về chủ trương thống nhất đất nước bằng thi đua hòa bình của Võ Nguyên Giáp, Hồ Chí Minh mà dân tộc lâm vào cuộc thảm sát Mậu Thân … rồi bị quốc tế tẩy chay, bị Mỹ cấm vận … để đến nay đất nước vẫn còn khốn đốn và ngày càng tụt hậu xa so với thế giới.

      Bây giờ, vận mệnh dân tộc sẽ ra sao nếu phe phản động chế ngự được phe cấp tiến ?

      Không, nhất định không thể để như vậy. Hãy sáng suốt kíp thời nhìn nhận cho rõ và quyết tâm ngăn chặn bọn này.

      Đã thấp thoáng bóng Lê Chiêu Thống hiện đại. Đất nước có nguy cơ lại rơi vào vòng đô hộ của một ngoại bang tồi tệ hơn tất cả các ngoại bang trong thế kỷ qua.

      Tôi xin khẩn thiết cảnh báo và tha thiết kêu gọi.

      Hà Nội 16 tháng 6 năm 2008
      Nguyễn Thanh Giang
      Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
      Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
      Điện thoại: (04) 5 534 370

      Nguồn bài: http://ykienblog.wordpress.com/2008/06/22/nguy-c%c6%a1-le-chieu-th%e1%bb%91ng-hi%e1%bb%87n-d%e1%ba%a1i/

    Your message has been successfully submitted and would be delivered to recipients shortly.