Loading ...
Sorry, an error occurred while loading the content.
 

ÐA.I HO^.I X: THE^M MO^.T BA`I HO.C

Expand Messages
  • Tran Nam Binh
    (unicode va vietnet) ÐẠI HỘI X: THÊM MỘT BÀI HỌC Hoàng đạo Thế-Kiệt Lời tuyên bố mới đây của ông Bộ trưởng Quốc phòng
    Message 1 of 1 , Aug 18, 2006
      (unicode va vietnet)
       
       

           ÐẠI HỘI X: THÊM MỘT BÀI HỌC

       

                                               Hoàng đạo Thế-Kiệt

       

      Lời tuyên bố mới đây của ông Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, Donald Rumsfeld, cùng với việc chính phủ Bush và những nhân vật hàng đầu quốc hội Mỹ đang tích cực vận động quốc hội cấp ‘quy chế thương mại bình thường vĩnh viễn’ cho Việt cộng, đã tạm coi như chấm dứt một cuộc đấu tay ba rất gay go giữa Mỹ, Trung cộng, và Việt cộng.

      Sau khi dự hội nghị Shangri-La về an ninh ở Singapore ngày 31-5-06, ông Rumsfeld đã tới thăm Việt Nam ngày 4-6-06, và sau cuộc viếng thăm ông này đã tuyên bố về mối bang giao Mỹ-Việt cộng như sau:“...Mối quan hệ nên đi theo hướng mà 2 nước muốn, và quan hệ ấy cần tạo ra thoải mái cho cả hai bên...”.

      Còn ông Hastert, chủ tịch Hạ viện Mỹ, thì sau khi vội vàng đi thăm Việt nam cộng sản từ 14 đến 17-4-06, chỉ một ngày trước đại hội X đảng Việt cộng vào 18-4-06, đã hứa sẽ vận động để quốc hội Mỹ mau chóng cấp quy chế thương mại bình thường vĩnh viễn, hầu mở đường cho Việt cộng gia nhập Tổ chức Thương mại quốc tế (WTO). Theo hãng Reuters, ông đã tuyên bố trắng trợn là:...“cái lợi lớn lao lấn át hẳn các sự quan tâm về nhân quyền...”, và ông sẽ kêu gọi quốc hội Mỹ để cho Việt cộng được tham gia Tổ chức Thương mại quốc tế - WTO ” (Reuters reported that Hastert is asking Congress to allow Vietnam to join the World Trade Organization, saying the "greater good" outweighed human rights concerns...).

      Các lời tuyên bố nói trên, và một số các sự kiện khác ở cả 3 phía đều có ý nghĩa kết thúc một trận đấu và nói lên phần nào sự thắng bại của mỗi bên trong cuộc. Ðể thấy vấn đề rõ hơn, ta hãy duyệt lại bối cảnh của tình hình trong thời gian qua, đúng hơn, thời gian trước và sau ngày đại hội X của đảng Việt cộng.

       

                I/ Tình hình trước đại hội X

      Chỉ mấy tháng trước, khi Việt cộng chuẩn bị họp đại hội toàn đảng (5 năm một lần), vào ngày 18-4-06, và bộ chính trị Cộng đảng phổ biến bản dự thảo báo cáo chính trị để yêu cầu toàn dân góp ý, thì cả nước đã sôi sục lên.

      Từ dân đến quan, từ người đương quyền đến kẻ nghỉ hưu, từ trẻ đến lão thành, từ quân tới dân, từ cựu tổng bí thư, cựu thủ tướng, đến đại tướng v.v. đã đua nhau thảo luận, đưa ý kiến, gửi kiến nghị. Thêm vào đó là những vụ T4/Tc2, và vụ tham nhũng khổng lồ PMU18, càng làm cho không khí tiền đại hội vô cùng “bức xúc”! Người ngoài nước cũng bị cuốn theo. Cũng góp ý, đề nghị, thỉnh cầu, và có lắm kẻ còn “khẩn trương” chuẩn bị...

      Không những người Việt mà nhiều nước khác cũng “góp ý” với Việt cộng, nhất là Mỹ, Tàu. Các chính khách Mỹ, Tàu thay nhau đến Hà-Nội...Ngược lại các cán bộ lãnh đạo Việt cộng cũng đua nhau đi Mỹ, Tàu, Âu, Úc để vận động...

      Rồi lại có thêm hội nghị trung ương 15. Rồi đến bí thư bộ chính trị Phan Diễn họp báo nói sẽ có nhiều thay đổi v.v. Dư luận ồn ào và ‘áp lực’ mạnh đến nỗi rất nhiều người đã nghĩ đại hội X nhất định sẽ phải có thay đổi lớn lao. Hai vấn đề lớn nhất của quốc gia là tham nhũng và dân chủ hoá thế nào cũng phải được đưa ra bàn.

      Nhưng khi đại hội chấm dứt thì tất cả đều cụt hứng. Tình hình bỗng dưng im lặng, ngột ngạt, như đang chờ đợi một cơn giông tố. Hàng vạn ý kiến của nhân dân được ‘đảng’ đưa vào sọt rác. Mọi diễn biến trong đại hội vẫn đúng như đã dự trù, ngoại trừ cách bày biện và rao bán có hơi khác. Nhưng hàng hóa thì vẫn thế. Vẫn chủ nghĩa Mác Lê và tư tưởng Hồ chí Minh. Vẫn

      kinh tế thị trường theo định hướng xã hội. Vẫn những nhân sự chủ chốt cũ, nếu không nói là còn tệ hơn cũ. Bù nhìn của hai đầu nậu Anh/Mười (thân Tàu) là Nông đức Mạnh và Lê hồng Anh, vẫn làm tổng bí thư và nắm giữ An ninh. Phần tử cực đoan Nguyễn khoa Ðiềm ra đi thì phần tử cực đoan Nguyễn phú Trọng vào thay thế; Con cờ của Tàu, Nguyễn tấn Dũng, thay con cờ của Mỹ (?) Phan văn Khải...

       

                II/ Thế trận của mỗi bên

      Cuộc dàn binh bố trận của mỗi bên nhằm tạo ảnh hưởng vào đại hội X thật ra đã diễn ra từ khá lâu trước. Mọi thủ đoạn đều nhằm hoàn thành mục tiêu của mình.

      1-    Mục tiêu của mỗi bên:

      - Việt cộng: Giữ vững đảng quyền bằng mọi giá.

      - Trung cộng: Nắm chặt Việt cộng, không để bị Mỹ cuốn theo.

      - Hoa kỳ: Ve vãn để kéo Việt cộng về phe chống Trung cộng.

      Ðể đạt được mục tiêu đề ra, chiến lược của các bên ra sao?

      2-    Chiến lược của mỗi bên:

      -Việt cộng: Ði giây để thủ lợi.

      Việt cộng biết rõ đang bị áp lực từ tứ phiá nên cũng phải dùng tứ phía để giảm bớt áp lực, đồng thời để thủ lợi cho mình. Do đó chúng đã chia nhau đi thăm những nước có vai trò quan trọng trên bàn cờ quốc tế, đặc biệt là Hoa kỳ, Trung cộng, Âu châu, và Úc châu.

      Người ngoài không có đủ tin tức về nội dung chi tiết các cuộc bàn thảo, nhưng điều có thể nói chắc là Việt cộng đã dùng Trung cộng để cân bằng với áp lực của Mỹ; dùng Mỹ để cân bằng với áp lực của Trung cộng; dùng khối Âu châu để cân bằng với Mỹ và Trung cộng...

      - Trung cộng: Dùng “đảng quyền” của Việt cộng để buộc chân Việt cộng.

      Trung cộng biết rõ Việt cộng không thể bỏ mất chính quyền, trong khi Mỹ và thế giới tự do lại áp lực Việt cộng phải “dân chủ hóa”, tức là từ bỏ chính quyền. Do đó, đi với Trung cộng, Việt cộng sẽ có cái lợi trước mắt là yên tâm không sợ bị mất quyền mất lợi. Chỉ một yếu tố này thôi cũng đủ để buộc Việt cộng phải đi theo Trung cộng. Không phải chỉ theo thôi mà còn phải “đút lót” nhiều thứ, kể cả dâng đất hiến biển, để được Trung cộng che chở.

      - Hoa kỳ: Bao vây để phòng vệ.

      Mỹ ngày càng quan tâm đến sự tăng trưởng mọi mặt của Trung cộng, nhất là về mặt quân sự. Vì Trung cộng là một nước cộng sản độc tài chuyên chính, Mỹ đã tỏ ra lo ngại về tham vọng bành trướng của chúng. Chính vì thế từ lâu Mỹ vẫn đề phòng, bằng cách tìm đồng minh bao vây Trung cộng. Và một trong những nước đó là cựu thù Việt cộng. Mỹ đã tìm mọi cách để khuyến dụ Việt cộng. Mới đầu là những miếng mồi kinh tế, rồi đi đến những hợp tác chính trị, quân sự. Và sau cùng là sự bang giao “thoải mái” giữa hai bên. (Ðiều này có nghĩa là Mỹ phủ dụ Việt cộng cứ đi với Mỹ đi, bảo đảm không bị mất quyền lực đâu!).

      3-    Bài bản của mỗi bên:

      *  Việt cộng.

      Không biết bằng cách nào, hứa hẹn những gì, Việt cộng đã đoạt 3 thành công rất quan trọng với Mỹ. Ðó là việc Tổng thống Bush đón tiếp và chụp ảnh với vợ chồng viên đại sứ Việt cộng Nguyễn tâm Chiến tại tòa Bạch ốc; việc tiếp đón thủ tướng Việt cộng Phan văn Khải trong một cuộc viếng thăm đầy tính cách khoa trương tại tòa Bạch ốc ngày 21-6-2005; và việc ký kết Thỏa hiệp thương mại song phương Mỹ-Việt cộng vào ngày 31-5-2006. Ðó là chưa kể một số việc khác như vụ mời tổng trưởng quốc phòng Việt cộng Phạm văn Trà thăm ngũ giác đài; vụ đại sứ Mỹ tại Việt-Nam luôn luôn có những lời lẽ khác thường để ve vãn Việt cộng; cuộc tiếp tân cuả toà tổng lãnh sự Mỹ tại Saigon, có các nhà đối kháng tham dự v.v.

      Các tin tức cho biết trong chuyến viếng thăm Mỹ Phan văn Khải đã hứa với TT Bush sẽ nới lỏng tự do tôn giáo; đã bàn về vấn đề an ninh trong vùng Á châu/Thái bình dương; và sau nữa đã đồng ý về hợp tác huấn luyện quân sự. Các sự kiện đó làm cho nhiều người tin rằng Mỹ đã “nắm” được Việt cộng rồi, rằng thành phần theo Mỹ đã áp đảo được thành phần thủ cựu, và rằng đại hội X thế nào cũng sẽ phải thay đổi theo chiều hướng “dân chủ hóa”.

      *  Trung cộng. Dĩ nhiên Trung cộng đã nhìn các diễn biến trên, cùng với các sự kiện trước và sau đó, bằng một con mắt soi mói. Không phải là vô cớ mà Hồ cẩm Ðào, chủ tịch Trung cộng, đã sang thăm Việt-Nam từ nhiều tháng trước đại hội X, và đã đi thăm miền Nam của Nguyễn tấn Dũng trước khi ra Hà-Nội gập Trần đức Lương, Nông đức Mãnh và Phan văn Khải. (Ông Hoàng thanh Phong, một chuyên gia làm việc tại Việt-Nam thường quan tâm đến tình hình Việt-Nam đã nói trên đài RFA ngày 29-3-2006 rằng Dũng là người của Tàu, và nếu đương sự lên làm thủ tướng thì là một điều đáng ngại). Và cũng không phải là ngẫu nhiên mà Trung cộng cho bộ-trưởng quốc phòng Tào cương Xuyến sang Việt-Nam để bàn thảo sự hợp tác giữa hai bên, trước ngày đại hội X.

      Ngoài ra còn phải kể là Phan văn Khải ngay sau khi đi Mỹ về đã phải vội sang gặp thủ tướng Trung cộng Ôn gia Bảo, hiển nhiên là để thảo luận, nếu không muốn nói là để báo cáo, về kết quả chuyến đi Mỹ của Khải.

      *  Hoa kỳ. Hai con bài cốt tử của Mỹ là hiệp ước thương mại song phương, và quy chế thương mại bình thường vĩnh viễn, là hai điều kiện phải có để Việt cộng có thể gia nhập Tổ chức Thương mại Quốc tế vào cuối năm nay. Dĩ nhiên đấy chỉ là bề ngoài. Bề trong còn có vấn đề an ninh, nhân quyền, tự do tôn giáo...Ðã đành lợi nhuận bao giờ cũng là mục đích chính của Mỹ, song an ninh không phải là kém quan trọng. Còn nhân quyền và dân chủ tuy không được coi trọng, nhưng dù gì cũng là những yếu tố để mặc cả. Mỹ không thể cho không tất cả những cái đó để Việt cộng vẫn đi với Tàu. Cho nên hai bên đã điều đình ráo riết cho đến tận gần đây mới ký xong thỏa hiệp thương mại song phương, ngày 31-05-2006, mở đường cho Việt cộng vào WTO. (Ðến đây thì cửa ải cuối cùng là “quy chế thương mại bình thường vĩnh viễn” coi như cũng sẽ phải vượt qua).

      *  Những cố gắng chót của các bên

      Như trên đã nói, đây là một cuộc đấu rất gay go. Cho đến những ngày cuối trước đại hội X ba bên vẫn còn tung ra các đòn phép thần sầu để giành phần thắng. Có nghĩa là mỗi bên, nhất là Mỹ và Trung cộng, vẫn còn cảm thấy, hay làm như là, chưa nắm chắc được phần thắng.

         -   Cho nên đến sát ngày đại hội X Trung cộng còn cử Ủy viên hàng thứ tư của bộ chính trị là Giả khánh Lâm sang ngồì ở Hà-Nội để  “kềm” Việt cộng, hỗ trợ cho bọn gián điệp tay sai.

         -   Mỹ còn thấy bất ổn hơn, cho nên vào phút chót chủ tịch hạ viện Hastert đã phải sang để dùng quốc hội đánh ván bài chót. Phụ hoạ là những áp lực về nhân quyền, tự do tôn giáo, những vận động ‘dân chủ hoá’ v.v. do các thành phần khác trong quốc hội tung ra.

         -   Riêng Việt cộng càng mập mờ đòn phép hơn, một mặt nói sẽ không đa đảng, một mặt lại họp báo nói sẽ có nhiều thay đổi. Kèm theo là việc mở thêm một đại hội trung ương đảng, làm như mọi sự đang vô cùng gay go, hai phe bảo thủ và cởi mở đang chống nhau kịch liệt!

      Nhưng tất cả đều là giả tạo! Cho đến sau đại hội X mọi người mới thấy rõ thủ đoạn thâm độc của Việt cộng. Chúng làm đủ cách để Mỹ tưởng là chúng buộc phải theo Mỹ, và thực sự đã ngả theo Mỹ. Chúng dùng con cờ thí Phan văn Khải để đánh lừa Mỹ rồi cho về vườn, sau khi giáng thêm một đòn chí tử nữa cho nước cờ “dân chủ hóa”!

      Cũng đến sau đại hội người ta mới biết chính Trung cộng đã tiếp tay Việt cộng, làm cho Mỹ thấy cần phải xông mạnh hơn nữa, nghĩa là nhượng bộ thêm nữa, để giành giật (Việt cộng) với chúng. Và cuối cùng, đã đâm lao thì phải theo lao, Mỹ phải nhượng bộ hết mức để chỉ đạt được một phần mục tiêu là, cho Việt cộng vô WTO để đổi lấy việc Việt cộng cho Mỹ vô buôn bán kiếm lời. Còn nhân quyền, tự do tôn giáo, và dân chủ hoá v.v. thì để cho Việt cộng thoải mái tính!

       

      4-  Kết quả chung cuộc:

      Ngay khi đại hội X chưa khai diễn, một ủy viên bộ chính trị Việt cộng, Phạm thế Duyệt, đã tuyên bố thẳng thừng là không làm gì có ‘đa nguyên đa đảng’. Nhưng mặt khác, Phan Diễn, ủy viên thường trực bộ chính trị lại úp mở tuyên bố là sẽ có nhiều thay đổi. Thực thực hư hư, không ai biết thế nào, cho đến khi đại hội chấm dứt. Kết quả đã như một gáo nước lạnh tạt vào mặt người Mỹ, vào những người nuôi hy vọng, nhất là những người cố xin ‘đảng’ cho ‘dân chủ hoá’. Bản dự thảo báo cáo chính trị không có gì thay đổi. Các nhân sự chủ chốt trong nhiệm kỳ mới lại còn tệ hơn cả nhiệm kỳ cũ.

         -   Mỹ được hứa hợp tác quân sự thì Tàu cũng được hứa hợp tác quân sự. Hơn thế, Tàu còn được vào vịnh Bắc Việt tuần tiễu chung với Việt cộng, trong khi Mỹ chỉ có tầu chiến tới thăm, và huấn luyện Anh ngữ... Mỹ đòi mở rộng nhân quyền và tự do tôn giáo thì Tàu không đòi mà còn khuyến khích, che chở cho Việt cộng. Mỹ chê Việt cộng tham nhũng thì Trung cộng thông cảm và giúp cho Việt cộng tham nhũng thêm. Và trên hết cả, Mỹ nhằm đưa diễn biến hòa bình vào Việt-Nam thì Trung cộng giúp Việt cộng giữ vững chế độ độc tài thối nát hiện tại, cũng như đã và đang tận tình giúp bọn quân phiệt Miến Ðiện và bọn cộng sản Bắc Hàn.

      -         Cứ nhìn kết quả đó ta sẽ thấy ai thắng ai bại. Tệ hơn nữa, chính con diều hâu của chính

      quyền Bush là Rumsfeld lại còn tuyên bố là mối bang giao Mỹ-Việt nên để cho hai bên được thoải mái! Áp lực nặng nề, liên tục, còn chẳng đi đến đâu thì để thoải mái khác gì bỏ mặc, buông xuôi, thua cuộc? Bàn cãi đổ mồ hôi và có ghi trên giấy trắng mực đen rành rành còn chẳng ăn ai thì cái cười xuông của mấy viên sĩ quan thuộc hạ (Vc) và câu nói xã giao của Thị Ninh là chúng tôi cần có Mỹ để cân bằng với Trung cộng, có gì đáng mừng? Nếu không có một bửu bối siêu đẳng nào khác (người viết không tin là có) thì rõ ràng Mỹ đang ngậm bồ hòn làm ngọt. Một sự “tụt hậu” thê thảm trong tiến trình hoằng dương chính nghĩa dân chủ! Bây giờ thì chỉ còn biết chờ kết quả của ‘diễn biến hòa bình’, mà Mỹ thực sự đang mất quyền chủ động!

      Nguyên do chính dẫn đến hiện trạng là: sự non tay, chậm chân, và nhất là cái tối mắt vì lợi cuả phía Mỹ. Vì biết rõ như thế, đến một lúc đúng nhất, Việt cộng đã cho Mỹ biết rằng trong bất cứ trường hợp nào chúng không thể kết thân với Mỹ để bị mất quyền, rồi từ đó đẩy Mỹ đến chỗ phải chấp nhận nguyên trạng của Hà-Nội để đổi lấy việc cho Mỹ vào buôn bán, và hưá hẹn là không ngả hẳn về Trung cộng! Cái đáng buồn là Việt cộng rất cần Mỹ, nhưng lại thắng Mỹ trong một tư thế cao. 

       

                III/ Tình hình sau đại hội X:

      Như thế là đại hội X đã chấm dứt. Cánh cửa tòa nhà của ‘đảng’ đã đóng xập lại. Tất cả đều chưng hửng, bẽ bàng. Và như trên đã nói, tình hình sau đại hội X bỗng chìm hẳn xuống. Bao nhiêu háo hức khi được ‘đảng’ ưu ái hỏi ý kiến phút chốc tiêu tan. Chỉ còn lại sự chua chát đắng cay. Riêng những người chân thành đưa các ý kiến táo bạo nhất thì im lặng hồi hộp chờ được công an của “đảng” mời lên “làm việc”. Lạ nhất là cả những nhân vật hàng đầu như Võ văn Kiệt, Võ nguyên Giáp, Lê khả Phiêu v.v., từng được nhiều người vận động dân chủ gọi là các nhà “dân chủ”, cũng im luôn. Im hẳn không thấy nói gì cả. Cả một câu hỏi lớn: Tại Sao?

      Ngoài nước, những người chủ trương dân chủ hoá cũng cụt hứng không kém. Dĩ nhiên họ cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng lại tự an ủi và rửa mặt bằng cách bảo là Mỹ đã “dụ” được Việt cộng vào WTO, hàm ý là các luật lệ của WTO rồi sẽ làm cho Việt cộng phải dân chủ hóa, quên hẳn cái gương Trung cộng sờ sờ ra đó. Và họ lại tiếp tục chuẩn bị, lập đảng để về tranh cử vào quốc hội Việt cộng năm 2007 để tiếp tục con đường dân chủ hoá chế độ!

      Trước tình hình đó người Việt-Nam thật sự chống cộng ở trong và ngoài nước phải làm gì? Ðây là vấn đề cực lớn. Người viết chỉ xin đưa ra vài ý kiến thô thiển, cần ưu tiên lưu ý mà thôi.

                         1- Cần có những nhận định thật chính xác.

      Trong các bài trước đây người viết đã có mấy khẳng định sau: không thể có vấn đề “dân chủ hoá”, không thể dẹp tham nhũng, và phải có một sự đột biến, một hình thức lật đổ, mới thay đổi được hiện tình. (Xin đọc các bài liên hệ ở: www.geocities.com/ttnvqghn)

      *  Sẽ không có ‘dân chủ hoá’ vì đó là con đường chết của Việt cộng, ngoại trừ đó chỉ là dân chủ hoá cuội, được dàn dựng để làm đẹp, để hợp thức hoá, và để tiếp tay cho bạo quyền Việt cộng. Ðây là điều rất có triển vọng xảy ra trong cuộc bàu cử quốc hội năm 2007.

      Khách quan mà nhìn, ta thấy chắc chắn không có tổ chức nào, cả ở trong lẫn ngoài nước, có thể cạnh tranh được với đảng Việt cộng. Nhưng chúng có thể cho phép một vài nhóm nhỏ tham gia ứng cử để lừa bịp dư luận rằng Việt-Nam đã có “dân chủ, đa nguyên đa đảng”.

      Dĩ nhiên những người chủ trương dân chủ hóa sẽ lý luận rằng, đây không phải là do Việt cộng bày trò mà vì áp lực quốc tế buộc chúng phải làm, có nghiã là làm thật chứ không phải làm giả. Nhưng nếu nói thế thì lại phải hỏi xem cái đại hội X vừa rồi có coi áp lực ra gì không? Và trên thực tế thì áp lực của quốc tế và của Mỹ từ bao năm nay bây giờ đi đến đâu? Tiến hay lùi? Cứ nhìn xem, Miến-điện, Bắc Hàn, Cu-ba kia còn chẳng sợ áp lực của Anh/Mỹ và quốc tế huống hồ Việt cộng.

      Lại có người lý luận rằng dù sao hiện nay tình hình trong nước cũng dễ thở hơn. Ðã có nhiều người lên tiếng chỉ trích chính quyền, và hơn thế, đã có cả một phong trào đấu tranh cho dân chủ nổi lên. Người viết không phủ nhận điều đó. Nhưng nên nhìn cho sâu hơn. Thử hỏi các cuộc nổi dậy ở Thái bình, Cao nguyên, Xuân lộc v.v. do đâu mà có? Có phải do các cuộc vận động của phòng trào đòi “dân chủ hoá” gần đây không? Xin nhớ là ‘diễn biến hòa bình’ không phải chỉ bắt đầu từ khi có bang giao Mỹ-Việt cộng, và bỏ cấm vận. Tất cả các sự giao tiếp với quốc tế đều là mầm mống của ‘diễn biến hòa bình’. Nó dần dần thấm nhập vào tâm tư của người dân, để đến một ngày nào đó sẽ tạo nên các tác động cần có. Vả lại diễn biến hòa bình dù sao cũng chỉ là phụ thôi. Cái chính là ở mối tương quan giữa người dân và chính quyền. Ở đâu có áp bức bóc lột, ở đó có đề kháng và cách mạng. Xin nhắc lại, đừng coi thường dân tộc Việt-Nam. Họ đã đứng lên. Và đến khi chín mùi họ sẽ lật đổ cộng sản, bất kể có hay không và tốt hay xấu của ảnh hưởng ngoại lai.

      *  Không thể dẹp tham nhũng vì đó chính là “quốc sách” của Việt-cộng. Chiêu bài ‘thiên đường xã hội’ đã bị lộ tẩy lâu rồi nên chỉ còn dùng lợi lộc để kết bè với nhau. Tiến sĩ Hà-sĩ-phu đã viết từ 18 năm trước rằng, rồi cái ‘công cụ cách mạng’ “vô sản chuyên chính” sẽ được cộng sản dùng để xây dựng nền tư bản đỏ.

      Quốc sách Tư Bản Ðó, tức là quốc sách tham nhũng, bắt đầu bằng cách âm thầm để cho cán bộ tham ô nhũng lạm. Ăn cắp của công, ăn hối lộ của tư. Trước hết là các ổ tham nhũng ‘xí nghiệp quốc doanh’, công khai cướp đoạt tài sản của dân. Rồi từ các đơn vị quân đội đến cảnh sát công an, đến các Bộ, Nha v.v. đều có cơ sở kinh doanh, dựa trên quyền lực và độc quyền. Ðến khi các xí nghiệp quốc doanh phải tư hữu hoá và biến thành xí nghiệp tư doanh, thì đảng bán cổ phần cho gia đình cán bộ, đảng viên, để tiếp tục đục khoét công quỹ quốc gia...

      Tất cả đều thi đua tìm mọi cách làm giàu theo khẩu hiệu “làm giàu là vinh quang”, theo đúng chủ trương của đảng: “dân giầu nước mạnh”. Càng cao cấp, càng quán triệt đường lối ưu việt của đảng, càng mau giàu và giàu to. Ðể tất cả trở thành “đội ngũ tiền phong tham nhũng” bảo vệ đảng quyền.

      Cho nên mới có “sự cố” đảng là đỉnh cao, cái gì cũng biết, cái gì cũng đánh thắng, nhất là dò la săn tìm để chặn bắt cho kỳ được bất cứ ai bất đồng ý kiến với đảng, nhưng riêng việc chống tham nhũng thì đảng chẳng biết gì cả, trong khi bất cứ người dân nào ngoài đường cũng biết rành rẽ: có tham nhũng không, ai tham nhũng, tham những như thế nào, tại sao đảng hưá hoài mà không diệt được? Nguyên do giản dị lắm. Bởi vì đảng đã ra lệnh: muốn tố cáo tham nhũng thì phải được cấp Ủy đảng trong cơ quan cho phép! Nếu không, toàn đảng sẽ bị tố, vì chỉ có đảng viên mới được đảng cử giữ những chức vụ có quyền, có tiền. Thành ra để cho dân tự do tố cáo thì cầm chắc 99% đảng viên sẽ bị tù, và đảng sẽ tan! 

      Chính vì thế mà Giáo sư Carlyle Thayer, một chuyên gia Úc nổi tiếng về Việt-Nam gần đây đã phải kết luận là, còn chế độ cộng sản thì không thể nào chống tham nhũng được. Xin nói thêm: không những đã không chống được mà tham nhũng còn ngày càng tệ hơn, đúng như thực tế bấy lâu đã chứng minh –và cả thế giới đều biết.

      Vậy mà vẫn có những người cứ đòi Việt cộng phải dân chủ hoá, và phải chống tham nhũng cho có hiệu quả! Không biết sau đại hội X và sau những lời tuyên bố của các giới chức Mỹ, lòng tin ở Mỹ và Việt cộng của họ có còn như trước đại hội X hay không?

      *  Cũng trong nhiều bài viết từ rất lâu trước đây, người viết đã nêu lên và tin tưởng sắt đá rằng: dù không có một tấc sắt trong tay, khi người dân đồng loạt đứng lên thì Việt cộng sẽ bị đổ, cũng như các chế độ cộng sản Nga và đông Âu đã đổ cách đây không lâu.

      Có luận điệu cho rằng trình độ của dân ta kém, không hiểu tự do dân chủ là gì, nên không thể vùng dậy như ở Nga và đông Âu được. Ðây là một nhận định rất sai lầm, có tính cách xỉ nhục. Ngay từ 1945 Hồ chí Minh đã biết rất rõ rằng cả dân tộc Việt-Nam mong ước độc lập, tự do, hạnh phúc, nên y mới đưa khẩu hiệu đó ra để lưà gạt dân chúng.

      Cũng có luận điệu nói rằng dân ta hèn lắm, không dám chống lại bạo lực. Rồi lại còn luận điệu bảo rằng chúng nó kiểm soát kỹ lắm, chỉ vài người gặp nhau là chúng bắt rồi, làm sao quần chúng vùng dậy được. Nếu vậy thì lại càng sai. Thế thì làm sao lại có các cuộc nổi dậy ở Thái bình, Cao nguyên..., làm sao có bao nhiêu các cuộc biểu tình nhỏ khác ở ngay trước quốc hội, và trước trụ sở trung ương đảng? Và làm sao có Khối 8406?  Phải nói là dưới chế độ bạo tàn nhất lịch sử loài người như cộng sản mà dân ta dám chống chúng như thế thì thật ra họ còn can đảm gấp nghìn lần chúng ta, nhất là những kẻ phát ra các nhận xét vừa hồ đồ vừa lăng nhục nói trên.

      Vậy đừng chê dân Việt hèn nhát. Và còn điều này nữa: đừng nghĩ rằng cả một quân đội “nhân dân” đều là những tên đầy tớ ngu đần của ‘đảng’, chỉ biết cúi đầu phục vụ cái đảng Việt cộng tàn dân hại nước, và sẽ không bao giờ có người dám quay súng chĩa vào đầu đảng. Vấn đề chỉ là thời cơ.

      Chính vì cộng sản biết quá rõ như thế nên không bao giờ chúng dám để cho người dân được tự do ngôn luận và tự do bầu cử. Có tự do ngôn luận và được tự do bầu cử, chế độ Việt cộng sẽ tức thì bị phế bỏ. Nên chúng nhất quyết phải kìm kẹp. Nhưng dù bạo quyền có gian ngoan quỷ quyệt đến mấy, xuyên tạc và bịp bợm đến mấy, và đàn áp dã man đến mấy, thời đại tin học và xu thế dân chủ toàn cầu hiện tại cũng sẽ là yếu tố quyết định sự tiêu vong của chúng.

      Người viết tin rằng sau bao nhiêu năm kinh nghiệm cực kỳ đắt giá vừa qua, người dân Việt-Nam sẽ có đủ can đảm và khả năng để triệt tiêu bạo tàn và xây dưng một chế độ hoàn toàn nhân bản, không bị bất cứ thế lực nào, quốc gia nào khuynh loát. Dân tộc ta chắc chắn sẽ phải tìm ra con đường có lợi nhất cho đất nước mình. Và con đường ấy nằm ngay ở trong tay của đồng bào thật tâm chống cộng trong nước, với sự trợ lực của người Việt Quốc gia chân chính hải ngoại.

      2-    Cần có một lập trường minh chính.

      Ðấu tranh chống cộng mà không có một cái nhìn chính xác về chúng thì khó mà thành công. Từ cái nhìn chính xác mới có một lập trường đứng đắn. Nói chung thì người Việt chống cộng có 2 cái nhìn khác nhau.

      * Trước hết là cái nhìn của những người theo con đường “dân chủ hoá” chế độ Việt cộng. Họ lý luận rằng không đánh đổ được bạo quyền thì phải hợp tác với nó để xây dựng đất nước rồi dần dần “dân chủ hóa” nó.

      Ðây chính là chủ trương của Việt cộng, thường được gọi là hòa hợp hòa giải, nhằm khuyến dụ người Việt hải ngoại đem nhân tài vật lực về phục vụ bạo quyền mà không có bất cứ một ràng buộc nào về phía Việt cộng. Vì vậy đó chỉ là một hình thức đầu hàng độc tài đảng trị. Trong lịch sử cộng sản thế giới chưa bao giờ có một chế độ nào chịu “dân chủ hóa” cả. Chỉ có những chế độ bị sụp đổ vì những cuộc nổi dậy, đổ máu hay không, của người dân.

      Riêng về người dân chống cộng trong nước thì ở vào một hoàn cảnh khác hơn. Họ chỉ mong được Việt cộng hoà giải hòa hợp, nhưng lại chẳng bao giờ được đáp ứng. Thậm chí nếu họ lên tiếng xin được dân chủ thì lập tức bị đàn áp tù đầy.

      Vì vậy vận động dân chủ hoá qua bất cừ hình thức hoà hợp hòa giải nào chỉ là một chủ trương không tưởng, chỉ tiếp sức cho bạo quyền, làm hại cho công cuộc tranh đấu cuả toàn dân, có nghĩa là mang tội với dân tộc và lịch sử.

                *  Cái nhìn thứ hai là của những người không tin ở áp lực quốc tế, không tin ở thiện chí đổi mới của Việt cộng, mà chỉ tin ở lòng dân trong nước, ở một sự đột biến, ở một cuộc quật khởi của người dân, để loại trừ chế độ độc tài tham nhũng cộng sản bằng sức mạnh của toàn dân, như đã xẩy ra tại Nga và các nước đông Âu trước đây.

      Ở đây cần phải nói rõ về 2 khía cạnh mà chỉ đường lối này mới giải quyết được.

      - Thứ nhất là, chỉ có người dân bị áp bức mới có đủ ý chí và sự dũng cảm để vùng lên, và mới có đủ sức mạnh để lật đổ bạo quyền. Áp lực và sự yểm trợ của bên ngoài chỉ là yếu tố phụ. Các biến chuyển gần đây đã minh chứng rất rõ điểm này.

      - Thứ hai là, chỉ có toàn dân trong nước mới có đủ tư thế để đưa ra một giải pháp có lợi nhất cho dân tộc, tránh được tối đa những mưu đồ đen tối của các thế lực bên ngoài. Ai cũng biết không có sự yểm trợ bên ngoài nào không có những ràng buộc bất lợi cho đất nước.

                *  Vì mỗi người, mỗi đoàn thể đều có ý kiến riêng của mình, chúng ta không thể bắt buộc ai hay đoàn thể nào phải theo ý kiến, lập trường của mình. Ðó là điều hiển nhiên. Nhưng cũng hiển nhiên là muốn chống cộng hữu hiệu thì phải có sức mạnh. Mà muốn có sức mạnh thì phải đoàn kết. Vậy đoàn kết là ưu tiên số một của mọi cuộc đấu tranh.

      Xin minh định ngay là sự đoàn kết ở đây chỉ nhằm vào những người có cùng một lập trường. Người viết muốn nói là những người Quốc gia chống cộng chân chính, ở ngoài hay trong nước, cần phải đoàn kết đấu tranh trên một lập trường chung, được đại đa số tán thành.(Lập trường chung như thế nào lại là một chuyện khác, xin không bàn ở đây) Có thế mới tạo được niềm tin và có được sức mạnh.

                                                                        

                IX/ Ðôi lời tạm kết

      Ðại hội X của Việt cộng đã cho mọi người chúng ta, nhất là những người thực tâm tranh đấu cho tự do của dân tộc Việt-Nam, thêm một bài học vô cùng quý báu. Ðây là một bài học nhãn tiền, một sự kiện cụ thể, diễn ra trước mắt mọi người, mà chủ động là đảng Việt cộng, với sự phụ họa của Trung cộng và Mỹ, chứ không phải là những lập luận tuyên truyền. Nó trắng trợn lừa gạt mọi người, từ người dân trong nước đến người Việt tỵ nạn, đến cả các chính quyền ngoại quốc.

      Con bài bây giờ đã lật ngửa. Ðảng Việt cộng vẫn giữ độc quyền, độc đoán, và độc hưởng, bỏ ngoài tai mọi sự van xin, vận động, áp lực, đòi hỏi dân chủ, chống tham nhũng. Trung cộng ngày càng nắm vững Việt cộng hơn. Mỹ, vì không thể bỏ Việt cộng cho Trung cộng, nên đành cố bám theo, trong thế hạ phong.

      Hiện trạng đó nói lên 3 điều rất căn bản là: Việt cộng không bao giờ chịu “dân chủ hoá”; áp

      lực quốc tế, kể cả của Mỹ, không làm chúng phải lùi bước; và đừng bao giờ tin rằng trong mọi trường hợp người Mỹ luôn luôn bênh vực chính nghĩa dân chủ. Ðó chính là bài học đắng cay cho người Việt yêu nước chúng ta, một bài học đã quá cũ, quá đau đớn, và quá lâu dài, nhưng nhiều người vẫn chưa chịu hiểu.

      Theo thiển ý, căn cốt của bài học rút ra từ vụ đại hội X này là: những người Việt, cả trong nước lẫn ngoài nước, bấy lâu tin tưởng vào con đường “dân chủ hoá”, nếu thực tâm tranh đấu chống cộng giành lại tự do cho đồng bào, thì hãy suy ngẫm lại. Ðó là con đường vô vọng. Hãy sáng suốt, và ngưng lại đừng mon men hợp tác với bạo quyền, dưới bất cứ hình thức nào. Hãy mau đoàn kết lại để cùng nhau tập trung yểm trợ sự nổi dậy tất yếu của đồng bào quốc nội trong một tương lai không xa./. 5-7-06.

       

       
      -----
       

           ÐA.I HO^.I X: THE^M MO^.T BA`I HO.C

       

                                               Hoa`ng dda.o The^'-Kie^.t

       

      Lo+`i tuye^n bo^' mo+'i dda^y cu?a o^ng Bo^. tru+o+?ng Quo^'c pho`ng My~, Donald Rumsfeld, cu`ng vo+'i vie^.c chi'nh phu? Bush va` nhu+~ng nha^n va^.t ha`ng dda^`u quo^'c ho^.i My~ ddang ti'ch cu+.c va^.n ddo^.ng quo^'c ho^.i ca^'p ‘quy che^' thu+o+ng ma.i bi`nh thu+o+`ng vi~nh vie^~n’ cho Vie^.t co^.ng, dda~ ta.m coi nhu+ cha^'m du+'t mo^.t cuo^.c dda^'u tay ba ra^'t gay go giu+~a My~, Trung co^.ng, va` Vie^.t co^.ng.

      Sau khi du+. ho^.i nghi. Shangri-La ve^` an ninh o+? Singapore nga`y 31-5-06, o^ng Rumsfeld dda~ to+'i tha(m Vie^.t Nam nga`y 4-6-06, va` sau cuo^.c vie^'ng tha(m o^ng na`y dda~ tuye^n bo^' ve^` mo^'i bang giao My~-Vie^.t co^.ng nhu+ sau:“...Mo^'i quan he^. ne^n ddi theo hu+o+'ng ma` 2 nu+o+'c muo^'n, va` quan he^. a^'y ca^`n ta.o ra thoa?i ma'i cho ca? hai be^n...”.

      Co`n o^ng Hastert, chu? ti.ch Ha. vie^.n My~, thi` sau khi vo^.i va`ng ddi tha(m Vie^.t nam co^.ng sa?n tu+` 14 dde^'n 17-4-06, chi? mo^.t nga`y tru+o+'c dda.i ho^.i X dda?ng Vie^.t co^.ng va`o 18-4-06, dda~ hu+'a se~ va^.n ddo^.ng dde^? quo^'c ho^.i My~ mau cho'ng ca^'p quy che^' thu+o+ng ma.i bi`nh thu+o+`ng vi~nh vie^~n, ha^`u mo+? ddu+o+`ng cho Vie^.t co^.ng gia nha^.p To^? chu+'c Thu+o+ng ma.i quo^'c te^' (WTO)\. Theo ha~ng Reuters, o^ng dda~ tuye^n bo^' tra('ng tro+.n la`:...“ca'i lo+.i lo+'n lao la^'n a't ha(?n ca'c su+. quan ta^m ve^` nha^n quye^`n...”, va` o^ng se~ ke^u go.i quo^'c ho^.i My~ dde^? cho Vie^.t co^.ng ddu+o+.c tham gia To^? chu+'c Thu+o+ng ma.i quo^'c te^' - WTO ” (Reuters reported that Hastert is asking Congress to allow Vietnam to join the World Trade Organization, saying the "greater good" outweighed human rights concerns...).

      Ca'c lo+`i tuye^n bo^' no'i tre^n, va` mo^.t so^' ca'c su+. kie^.n kha'c o+? ca? 3 phi'a dde^`u co' y' nghi~a ke^'t thu'c mo^.t tra^.n dda^'u va` no'i le^n pha^`n na`o su+. tha('ng ba.i cu?a mo^~i be^n trong cuo^.c\. Ðe^? tha^'y va^'n dde^` ro~ ho+n, ta ha~y duye^.t la.i bo^'i ca?nh cu?a ti`nh hi`nh trong tho+`i gian qua, ddu'ng ho+n, tho+`i gian tru+o+'c va` sau nga`y dda.i ho^.i X cu?a dda?ng Vie^.t co^.ng\.

       

                I/ Ti`nh hi`nh tru+o+'c dda.i ho^.i X

      Chi? ma^'y tha'ng tru+o+'c, khi Vie^.t co^.ng chua^?n bi. ho.p dda.i ho^.i toa`n dda?ng (5 na(m mo^.t la^`n), va`o nga`y 18-4-06, va` bo^. chi'nh tri. Co^.ng dda?ng pho^? bie^'n ba?n du+. tha?o ba'o ca'o chi'nh tri. dde^? ye^u ca^`u toa`n da^n go'p y', thi` ca? nu+o+'c dda~ so^i su.c le^n\.

      Tu+` da^n dde^'n quan, tu+` ngu+o+`i ddu+o+ng quye^`n dde^'n ke? nghi? hu+u, tu+` tre? dde^'n la~o tha`nh, tu+` qua^n to+'i da^n, tu+` cu+.u to^?ng bi' thu+, cu+.u thu? tu+o+'ng, dde^'n dda.i tu+o+'ng v.v\. dda~ ddua nhau tha?o lua^.n, ddu+a y' kie^'n, gu+?i kie^'n nghi.\. The^m va`o ddo' la` nhu+~ng vu. T4/Tc2, va` vu. tham nhu~ng kho^?ng lo^` PMU18, ca`ng la`m cho kho^ng khi' tie^`n dda.i ho^.i vo^ cu`ng “bu+'c xu'c”! Ngu+o+`i ngoa`i nu+o+'c cu~ng bi. cuo^'n theo\. Cu~ng go'p y', dde^` nghi., thi?nh ca^`u, va` co' la('m ke? co`n “kha^?n tru+o+ng” chua^?n bi.\...

      Kho^ng nhu+~ng ngu+o+`i Vie^.t ma` nhie^`u nu+o+'c kha'c cu~ng “go'p y'” vo+'i Vie^.t co^.ng, nha^'t la` My~, Ta`u\. Ca'c chi'nh kha'ch My~, Ta`u thay nhau dde^'n Ha`-No^.i...Ngu+o+.c la.i ca'c ca'n bo^. la~nh dda.o Vie^.t co^.ng cu~ng ddua nhau ddi My~, Ta`u, A^u, U'c dde^? va^.n ddo^.ng...

      Ro^`i la.i co' the^m ho^.i nghi. trung u+o+ng 15\. Ro^`i dde^'n bi' thu+ bo^. chi'nh tri. Phan Die^~n ho.p ba'o no'i se~ co' nhie^`u thay ddo^?i v.v\. Du+ lua^.n o^`n a`o va` ‘a'p lu+.c’ ma.nh dde^'n no^~i ra^'t nhie^`u ngu+o+`i dda~ nghi~ dda.i ho^.i X nha^'t ddi.nh se~ pha?i co' thay ddo^?i lo+'n lao\. Hai va^'n dde^` lo+'n nha^'t cu?a quo^'c gia la` tham nhu~ng va` da^n chu? hoa' the^' na`o cu~ng pha?i ddu+o+.c ddu+a ra ba`n.

      Nhu+ng khi dda.i ho^.i cha^'m du+'t thi` ta^'t ca? dde^`u cu.t hu+'ng\. Ti`nh hi`nh bo^~ng du+ng im la(.ng, ngo^.t nga.t, nhu+ ddang cho+` ddo+.i mo^.t co+n gio^ng to^'\. Ha`ng va.n y' kie^'n cu?a nha^n da^n ddu+o+.c ‘dda?ng’ ddu+a va`o so.t ra'c\. Mo.i die^~n bie^'n trong dda.i ho^.i va^~n ddu'ng nhu+ dda~ du+. tru`, ngoa.i tru+` ca'ch ba`y bie^.n va` rao ba'n co' ho+i kha'c\. Nhu+ng ha`ng ho'a thi` va^~n the^'\. Va^~n chu? nghi~a Ma'c Le^ va` tu+ tu+o+?ng Ho^` chi' Minh\. Va^~n

      kinh te^' thi. tru+o+`ng theo ddi.nh hu+o+'ng xa~ ho^.i\. Va^~n nhu+~ng nha^n su+. chu? cho^'t cu~, ne^'u kho^ng no'i la` co`n te^. ho+n cu~\. Bu` nhi`n cu?a hai dda^`u na^.u Anh/Mu+o+`i (tha^n Ta`u) la` No^ng ddu+'c Ma.nh va` Le^ ho^`ng Anh, va^~n la`m to^?ng bi' thu+ va` na('m giu+~ An ninh\. Pha^`n tu+? cu+.c ddoan Nguye^~n khoa Ðie^`m ra ddi thi` pha^`n tu+? cu+.c ddoan Nguye^~n phu' Tro.ng va`o thay the^'; Con co+` cu?a Ta`u, Nguye^~n ta^'n Du~ng, thay con co+` cu?a My~ (?) Phan va(n Kha?i...

       

                II/ The^' tra^.n cu?a mo^~i be^n

      Cuo^.c da`n binh bo^' tra^.n cu?a mo^~i be^n nha(`m ta.o a?nh hu+o+?ng va`o dda.i ho^.i X tha^.t ra dda~ die^~n ra tu+` kha' la^u tru+o+'c\. Mo.i thu? ddoa.n dde^`u nha(`m hoa`n tha`nh mu.c tie^u cu?a mi`nh.

      1-    Mu.c tie^u cu?a mo^~i be^n:

      - Vie^.t co^.ng: Giu+~ vu+~ng dda?ng quye^`n ba(`ng mo.i gia'.

      - Trung co^.ng: Na('m cha(.t Vie^.t co^.ng, kho^ng dde^? bi. My~ cuo^'n theo.

      - Hoa ky`: Ve va~n dde^? ke'o Vie^.t co^.ng ve^` phe cho^'ng Trung co^.ng.

      Ðe^? dda.t ddu+o+.c mu.c tie^u dde^` ra, chie^'n lu+o+.c cu?a ca'c be^n ra sao?

      2-    Chie^'n lu+o+.c cu?a mo^~i be^n:

      -Vie^.t co^.ng: Ði gia^y dde^? thu? lo+.i\.


      (Message over 64 KB, truncated)

    Your message has been successfully submitted and would be delivered to recipients shortly.